Girls' Generation Vietnamese Fanclub
Happy Women's day , Happy Birthday Taeyeon ♥ !

Top posters

Hannah (6287)
 
ImYoonacute1999 (5492)
 
Syn_luv_HyoCa (4622)
 
Ngốc♥TaeNy (4554)
 
ryn_luv_s9 (4453)
 
khOai.babie :") (4446)
 
playgirl_snsd (4368)
 
rabbitkut3_137 (4134)
 
mi♥s9 (3824)
 
hanhphuckhilasone (3822)
 

Chat Box

Auto Login
Chatbox GGVNFC [Off] - Online [?] Away [?]

    [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Share

    Poll

    Các bạn thấy tên nào hợp với fic này?

    [ 4 ]
    29% [29%] 
    [ 8 ]
    57% [57%] 
    [ 2 ]
    14% [14%] 

    Tổng số bầu chọn: 14

    Super Generation
    Thiếu uý
    Thiếu uý

    Posts : 268
    Money $ : 412
    Join Date : 14/08/2011
    Birthday : 14/01/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Capricorn
    From : La La Land

    [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Super Generation on Sun Mar 11, 2012 4:41 am

    First topic message reminder :

    Cre: Fic này không phải là do mình viết, lấy từ diễn đàn khác đó mà âu đó cũng không phải là tác giả fic này. Nhưng mà dù sao cũng lấy từ Zing.

    Nhân vật chính:
    Tiffany: 1 cô gái mồ côi cha mẹ từ nhỏ, ba mẹ mất vì 1 vụ tai nạn đáng tiếc, sống trong nhà tình thương, nhí nhảnh, dễ thương nhưng rất bướng bỉnh, bỗng 1 ngày trở thành 1 tiểu thư ...

    Yuri: Bạn thân của Fany, xinh đẹp, hiền lành và dễ mến, rồi 1 ngày gặp lại được 1 người đã mang đến hạnh phúc cho cô nhưng cũng mang đến đau khổ cho cô, 1 người thực sự quan trọng trong trái tim cô ...

    Jiyeon: Là người yêu của Nichkhun và cũng là 1 tiểu thư kiều ki`, cái gì đã mún là phải có cho bằng được nhưng lại có 1 sắc đẹp mà ai cũng mê, cái gì cô cũng có nhưng có 1 ngày cô bị mất tất cả chỉ vì 1 ngươi

    Jinwoon: Anh trai của Ji Yeon, thủ lĩnh của hội AM trong trường đối đầu với hội PM. Là 1 tay chơi có tiếng, lạnh lùng và tàn ác. Ánh nhìn của cậu lun khiến người khác phải cuối đầu nể sợ nhưng rồi 1 ngày lại bị 1 người làm cho thay đổi ...

    Nichkhun: Chủ tịch tương lai của tập đoàn đá quý lớn nhất nhì thế giới, đồng thời là thủ lĩnh của hội PM thuộc trường PAM, có cả một fan hâm mộ xếp hàng dài, cũng lạnh lùng không kém Jinwoon. Chỉ cười với đúng 1 người đó là Ji Yeon, nhưng rồi cậu ấy cũng thay đổi vì 1 người ...

    Junsu, Wooyoung, và Taecyeon: thành viên nhóm PM


    Được sửa bởi Super Generation ngày Sat Aug 31, 2013 10:31 pm; sửa lần 55.

    Super Generation
    Thiếu uý
    Thiếu uý

    Posts : 268
    Money $ : 412
    Join Date : 14/08/2011
    Birthday : 14/01/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Capricorn
    From : La La Land

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Super Generation on Mon Jul 23, 2012 8:17 am

    ho_con_cute_98 đã viết:sr bạn nhá....hai hum vừa rùi t về quê...tối qua lên chỉ kịp mở máy ra đọc vội mak ko cm j hết...càng đọc càng hồi hộp...càng đọc càng hay...tks bạn nhìu lắm lắm..^^^^^^^^^

    ko sao đâu! bạn về quê vui ko? ước gì mình cũng đc về quê nhỉ nhưng mà tiếc là ko về đc. thanks bạn! lè lưỡi

    Super Generation
    Thiếu uý
    Thiếu uý

    Posts : 268
    Money $ : 412
    Join Date : 14/08/2011
    Birthday : 14/01/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Capricorn
    From : La La Land

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Super Generation on Wed Jul 25, 2012 8:10 am

    Chapter 68

    Sáng hôm sau, Fany bị ánh nắng đánh thức. Cô nheo mắt tìm kiếm một ai đó và một ai đó vẫn đang còn chìm đắm trong giấc ngủ.

    Cô thích thú cầm cây cỏ trên tay và cọ nhẹ vào mặt Nichkhun. Tiếng cười giòn tan hòa vào không gian im ắng của buổi sáng. Nichkhun giật mình thức giấc, nhìn thấy hành động kì quặc của cô, cậu khẽ cười, cười chứ không phải là giận dữ.

    "Ngủ ngon chứ?" – Cậu muốn hỏi đến những giấc mơ.

    Cô gật đầu cái rụp rồi quay qua hôn “chụt” vào má cậu.

    "Cảm ơn anh, Nichkhun!" – Nói rồi, cô bỏ chạy vào bệnh viện thăm ông. Cô nghĩ rồi, dù sao nhưng ngày còn lại, Fany vẫn là Fany và cô sẽ sống hạnh phúc dù chỉ là một ngày ngắn ngủi.


    Hành động này... dễ thương thật! Nichkhun thầm nghĩ và mỉm cười khi tưởng tượng những ngày tháng sau này sống với cô... liệu có bình yên, hạnh phúc và cười nhiều như bây giờ?

    Hai ngày nữa là cưới, cậu nhất định phải làm rõ một chuyện và chuyện này phải đặt lên vị trí hàng đầu.

    "Jiyeon, cậu rãnh không? Tối nay cho tớ ít thời gian nhé! 7h tối sang đón cậu."

    Send...

    **********

    Màu đen lại chiếm hữu bầu trời, những ánh sao le lói, và đèn đường lại bật sáng. Đêm xuống rồi! Nichkhun bấm chuông và chờ đợi người ra mở cửa.

    "Cậu chờ tớ lâu không?" – Jiyeon nhí nhảnh.

    "Không sao, đi thôi!" – Nichkhun lắc đầu.

    Jiyeon nhìn quanh và thắc mắc:

    "Đi bộ?"

    "Ừ, đi bộ." – Nói là làm, cậu rảo bước đi.

    Jiyeon mặc một chiếc váy màu tím nhạt ca rô màu trắng. Trông cô nàng thật cá tính. Điều đó khiến Nichkhun nghĩ như có thể chết ngay tại đấy. Cậu thật là một kẻ xấu xa, một đứa ích kỷ, một người không thể xứng với cô gái đẹp tựa thiên thần kia.

    Dao đã cầm trong tay, liệu cậu có đủ can đám để đâm vào tim Jiyeon? Cậu hít một hơi thật sâu và bắt đầu nói:

    "Jiyeon, tớ sắp kết hôn."

    Mặt Jiyeon đỏ bừng, cô thoáng bối rối và cúi mặt y như cô thiếu nữ.

    "Nhưng... nhưng tớ chưa chuẩn bị tinh thần. Vả lại chúng ta còn phải ra mắt ba mẹ tớ và cậu. Sao... sao phải vội vậy?"

    Nichkhun sững người nhìn Jiyeon, cô vừa nói cái gì vậy? Cậu là một kẻ vô tâm, một đứa tồi tệ, bởi vậy hãy tồi tệ cho đến cùng.

    Nichkhun chống hai tay lên thành tường và để Jiyeon giữa vòng tay đấy rồi nhìn thẳng vào đôi mắt thẹn thùng đó.

    "Tớ sắp kết hôn nhưng... người tớ sẽ cưới... không phải là cậu!"

    Nụ cười trên mặt Jiyeon dần biến mất.

    Im lặng.

    Lặng như tờ.

    Có phải chăng chỉ một tiếng động nhỏ thôi cũng sẽ phá tan bầu không khí ấy?

    "Cậu đùa tớ?" – Jiyeon mỉm cười chua chát sau khi lấy lại bình tĩnh.

    "Không." – Nichkhun dứt khoát.

    "Là ai?"

    "Người mà cậu cũng biết đấy." – Nichkhun quay mặt và đút tay vào túi.

    "Vậy thì tớ biết rồi!"

    "Xin lỗi." – Nichkhun thở dài.

    "Tớ yêu cậu." – Nói rồi Jiyeon quay lưng bước đi. Một khoảng cách đủ xa để Nichkhun không nghe thấy vế sau của câu nói hoặc có chăng cũng là do tiếng còi xe hiếm hoi vang lên ở con đường vắng – "Và tớ sẽ không để mất cậu dễ dàng vậy đâu bởi vì tớ là Jiyeon."

    Super Generation
    Thiếu uý
    Thiếu uý

    Posts : 268
    Money $ : 412
    Join Date : 14/08/2011
    Birthday : 14/01/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Capricorn
    From : La La Land

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Super Generation on Wed Jul 25, 2012 8:41 am

    Chapter 69

    Tua nhanh qua tiết học ngày hôm đó bởi trong sáng đó, Fany chẳng để được chữ nào vào đầu cả. Trong đầu cô chỉ có mỗi Nichkhun, Nichkhun và... lễ cưới.

    "Đi ăn chứ?" – Yuri vỗ vai Fany – "Hôm nay có chuyện gì sao?"

    "Chuyện gì là chuyện gì?" – Fany giật mình.

    "Thấy cậu chẳng chú ý gì cả, suốt buổi cứ nhìn trời ngắm mây." – Yuri ngước nhìn ra cửa sổ.

    "Không đâu, đi ăn!" – Fany kéo Yuri và nhân tiện kéo luôn cả cô bạn mới quen – Jessica.

    Ba đứa con gái bước vào canteen, không hẳn là gây sự chú ý như những hot girl nhưng lại tạo sự chú ý đối với bốn con người ở bàn khuất. Điềm nhiên, những chàng PM đang ngồi nhâm nhi tách trà để xem Jinwoon và Junho khi bị vây quanh sẽ thế nào.

    Fany nhìn quanh, canteen đông nghẹt người, họ đang xếp hàng đứng quanh hai cái đầu cao lều nghều. Một người làm mặt lạnh, không chú ý, một người lâu lâu lại cười xã giao nhưng cả hai vẫn chẳng ai tìm được đường đi để thoát khỏi đó.

    Fany nhìn ngắm thích thú nhưng không mấy quan tâm. Yuri thì tất nhiên, đang nhìn Junho đầy suy tư. Duy chỉ có Sica, nhếch mép cười khinh rồi thản nhiên tìm cho mình một chỗ ngồi thích hợp.

    "Người lúc nào cũng hầm hầm." – Taecyeon lên tiếng khi Sica lướt ngang qua bàn.

    Cô không nói gì, chỉ nhìn rồi lại rồi đi.

    "Đúng là một tảng băng di động." – Nói rồi, Taecyeon bước đi luôn.

    Sica chẳng nói được gì, chỉ thấy hơi tức.
    Tại sao anh ta lại có thể trêu mình như vậy? Hôm đó, thức ăn vào miệng như nước lã, chẳng có mùi vị gì.

    **********

    Lớp 11A3, giáo viên còn chưa vào nên lớp học cứ y như ong vỡ tổ, ồn ào không thể chịu nổi. Sica đeo headphone và hát nhẩm theo, mặc kệ xung quanh có xảy ra chiến tranh đi chăng nữa.

    "Tiffany!" – Tiếng gọi của ai đó quen thuộc vang lên ngoài cửa lớp. Fany ngước mặt nhìn ra, cả bọn trong lớp cũng ngước mặt nhìn ra. Nichkhun đứng tựa vào thành cửa với cái phong thái lãng tử, tay khoác chiếc cặp màu đen vắt ngang vai.

    Cô đang lớ ngớ chưa hiểu gì thì cả bọn đã ùa ra vây quanh cậu.

    "Xin lỗi, tôi không muốn gây sự, làm ơn tránh ra cho." – Nichkhun tiến về phía Fany và kéo cô đi mặc cho bọn kia mắt chữ A, mồm chữ O nhìn theo chỉ trỏ.

    Cô chỉ kịp gọi với lại:

    "Yuri, làm ơn... cái cặp mình!"

    Câu nói ngắt quãng ở đoạn ngoặc hành lang. Trên xe, cả hai cũng chỉ im lặng cho đến khi cô mở lời:

    "Anh quên rồi sao?"

    "Quên?" – Nichkhun nhíu mày.

    "Bản hợp đồng ý, chẳng phải bảo sẽ không cho ai biết quan hệ giữa hai chúng ta sao? Thế mà lúc nãy, lúc nãy..." – Cô định nói thêm nhưng cậu đã cho xe rẽ bất ngờ làm cô nghiêng người và quên luôn cả câu định nói. Biết cậu đang giận, cô cũng chẳng dám hó hé nữa.

    Cậu quên sao? Ừ thì quên, quên mất cậu và nó là không thể bởi... bản hợp đồng. Ba tháng thôi nhưng đến giờ này thì chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa, cô sẽ rời xa cậu. Quả thật là chẳng dám nghĩ tiếp. Cậu đang làm cái gì thế này? Không thể thích cô, không thể yêu cô nhưng rõ ràng trong tim cậu, một phần nào đó đã bị hình ảnh của cô chiếm giữ rồi. Là một phần hay là cả trái tim?

    Xe dừng lại trước cửa hàng áo cưới. Lúc này, Fany mới sực nhớ ra ngày mai, cô sẽ trở thành cô dâu, một cô dâu... ừm nếu không nói là giả tạo thôi bởi đám cưới này, chỉ có cô yêu mà thôi!

    "Woa! Tuyệt thật! Cả đời tôi chưa bao giờ mặc váy cưới!" – Cô thốt lên kinh ngạc làm mọi người xung quanh nhìn cô rồi... bụm miệng cười, câu nói đó là câu nói kỳ cục nhất từ trước đến giờ.

    "Đi với cô làm tôi xấu hổ chết mất!" – Nichkhun ghé vào tai cô thì thầm rồi cũng cười.

    30 phút sau...

    "Cô vẫn chưa chọn được sao?" – Nichkhun ngồi chờ thật lâu rồi nhìn cô đang chạy lăng xăng từ hàng này sang hàng khác.

    "Cái nào cũng đẹp, cái nào tôi cũng thích hết à!" – Cô xụ mặt.

    "Vậy ôm hết về đi! Lấy một cái ngày mai mang thôi, còn lại xem như quà tôi tặng để sau này cô có thể mặc." – Nichkhun chỉ chỉ.

    "Anh nói gì vậy? Làm gì có cô gái nào mong mặc váy cưới nhiều lần bao giờ?" – Cô chun mũi.

    "Thì tại lúc nãy tôi nghe ai đó bảo cả đời chưa mặc váy cưới, chắc muốn mặc nó cả đời nhỉ?" – Nichkhun ngó lơ làm cô ngượng chín. Chỉ là buột miệng thôi mà!

    Fany bước ra bước vào phòng thử đồ nhiều lần lắm rồi nhưng Nichkhun vẫn chẳng thể hình dung được một đứa con gái phá phách như cô mà mặc váy cưới sẽ như thế nào mặc dù cậu đi cùng cô. Lý do đơn giản rằng cô không muốn cậu nhìn thấy cho đến ngày mai.

    "Cô không mang được giày cao gót?" – Nichkhun hỏi câu hỏi mà dường như chính cậu cũng biết câu trả lời.

    "Ừm!" – Fany gật đầu.

    "Vậy mang giày thể thao vậy." – Nichkhun đùa nhưng cô tưởng là thật. Hình ảnh cô dâu mang giày thể thao, cũng tuyệt, có thể chạy nhảy tùy thích.

    Cô cười khoái chí:

    "Ok! Tôi muốn màu trắng."

    "Tôi đùa thôi mà, tưởng thật sao? Cô dâu của tôi thì đâu thể để vậy được." – Nichkhun đưa cho cô một đôi giày búp bê màu trắng tuyết.


    Cô dâu của tôi? Cô khẽ cười.

    "Đưa tay đây." – Nichkhun ra lệnh.

    "Làm gì?" – Miệng thì hỏi nhưng tay vẫn đưa.

    Nichkhun đeo chiếc nhẫn có mặt đá hình tròn trên chiếc nhẫn còn ở trong thì ghi "soulmate" vào ngón tay áp út của cô, cô ngượng ngùng toan rút lại nhưng không được.



    "Chồng đeo nhẫn cho vợ thôi mà! Có gì mà cô cứ làm như phạm pháp vậy." – Nichkhun cười.

    "Chồng? Vợ?" – Cô trố mắt.

    "Không phải sao?"

    "Nhưng... nhưng chỉ là..." – Cô ấp úng.

    "Tôi biết nên hãy yên phận của cô suốt những ngày còn lại." – Nichkhun cười buồn.

    Cô mân mê chiếc nhẫn trên tay rồi thở dài tiếc nuối. Liệu ngày cô đi, Nichkhun có đòi cô trả lại nhẫn không nhỉ?

    Điện thoại cô bỗng reo tin nhắn, một số lạ hoắc.

    “Tôi muốn gặp cô, ngay bây giờ ở phía sau khu vui chơi – Jiyeon”

    Jiyeon muốn gặp mình sao? Có chuyện gì nhỉ? Cô cất điện thoại rồi bảo Nichkhun về trước.

    **********

    Fany lần mò ra phía sau khu vui chơi. Một cô gái đang đứng đó đón những cơn gió mắt rượi. Có lẽ con người đó đã đợi cô lâu lắm rồi. Cô bước đến gần và cố cười:

    "Chào, bạn đợi tôi lâu chưa?"

    "Ừm. Tôi vào thẳng chuyện luôn nhé! Nichkhun bảo cậu ấy sắp cưới, người đó là cô, phải không Tiffany?" – Jiyeon cười chua chát. Không cần hỏi cô cũng biết câu trả lời nhưng chỉ cần một tia hy vọng nào đó, chẳng hạn như cậu chỉ muốn đùa, một trò đùa quá trớn.

    "Tôi... tôi..." – Fany ấp úng.

    "Vậy tôi hiểu rồi! Tôi yêu Nichkhun lắm, cô biết không? Nhưng cô, chính cô là người đã cướp mất cậu ấy từ tay tôi. Tại sao cô lại đến cơ chứ? Tại sao lại phải nhất định là Nichkhun, thế giới này không còn con trai nữa hay sao? Cô có biết cậu ấy đã thay đổi nhiều lắm không? Tất cả là vì cô, Tiffany ạ. Tôi có làm gì có lỗi với cô đâu, tại sao lại cướp đi Nichkhun của tôi?" – Jiyeon không thể nào kìm lòng nữa rồi, cô phải nói ra, phải hỏi rõ.

    "Có lẽ bạn hiểu nhầm gì đó rồi! Bạn yên tâm, đến một thời gian nhất định, tôi sẽ rời xa anh ấy và trả anh ấy cho bạn. Nichkhun.... không hề yêu tôi." – Fany đã đau xót biết nhường nào khi nói ra những lời ấy. Tình cảm không được đền đáp thì có gì đáng nói cơ chứ?

    Jiyeon ngước nhìn Fany nhưng cô đã rời khỏi vị trí cũ. Cô quay mặt đi và không hiểu sao lại thấy sống mũi cay cay. Cô khóc sao? Phải, cô khóc, cô khóc rồi, khóc vì một người...



    ho_con_cute_98
    Binh bét
    Binh bét

    Posts : 36
    Money $ : 52
    Join Date : 11/01/2012
    Birthday : 12/08/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Leo
    From : Bắc Ninh

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by ho_con_cute_98 on Thu Jul 26, 2012 9:34 am

    hazzzzzz...fjc này hay thý mak...sao mình cảm giác như có mỗi mình đọc thui nhỉ??????????????? T_T

    Super Generation
    Thiếu uý
    Thiếu uý

    Posts : 268
    Money $ : 412
    Join Date : 14/08/2011
    Birthday : 14/01/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Capricorn
    From : La La Land

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Super Generation on Fri Jul 27, 2012 8:44 am

    Chapter 70

    Đêm nay bằng mọi giá, Fany phải ngủ, cô không thể làm cô dâu với hai đôi mắt thâm quầng được. Cô nhắm mắt lại rồi lại mở mắt ra, mở mắt ra lại nhắm lại.

    "Bây giờ thì ngủ đi, ngủ đi nào Tiffany..." – Cô tự nói với bản thân mình rồi chìm vào giấc ngủ từ bao giờ.


    "Umma, sao umma lại nằm đó, sao không dậy hả umma? Hức....hức.... umma! Sao không ôm con nữa, lạnh lắm umma, umma!" – Một con nhóc 5 tuổi khóc rống lên thảm thiết và tiếng khóc chìm vào không gian hiu quạnh.

    "Tif... fanny.... con gái." – Người phụ nữ nằm dưới nền thều thào.

    "Umma, con gái của umma nè. Umma dậy chơi với con đi." – Con nhóc bấu víu vào người mẹ, hương hoa từ người mẹ và hơi ấm từ người như sưởi ấm lòng nó nhưng nó thấy lạnh lắm, cái cảm giác mà những người thân yêu nhất sắp bỏ rơi nó mà đi...

    Mẹ nó cười, nụ cười hiền hậu mà dưới thứ ánh sáng mờ ảo, nó có thể thấy được, cảm nhận được mẹ đang cười với nó. Mẹ cười nhưng đó là nụ cười cuối cùng, mắt người phụ nữa nhắm lại và từ từ chìm vào giấc ngủ ngàn thu. Nụ cười vụt tắt trên đôi môi ấy. Không cười nữa, mãi mãi không thể cười với nó nữa.

    "Umma ơi... hức.... hức...." – Nó ôm lấy mẹ mình nhưng máy bay đột ngột nghiêng sang bên làm nó bị xô dạt vào một góc tường và ở đây, nó gặp ba mình, ba nó giờ chỉ là một thi thể lạnh ngắt. Khuôn mặt nghiêm nghị ấy, nó sợ lắm nhưng lúc này, nó càng sợ hơn khi đôi mắt ấy không nhìn nó, không dõi theo bước nó nữa rồi.

    "Appa... appa đừng dọa con, con biết lỗi rồi mà, con sẽ ngoan, không quậy phá nữa. Appa tỉnh dậy đi, appa cầm roi đánh con đi, đừng nằm vậy mà appa... hức... appa." – Nó ôm trọn khuôn mặt của ba vào vòng tay nhỏ bé của mình rồi bò lồm cồm vào đống hành lý rơi vung vãi sau khi bị bọn người lạ lục soát.

    "Đây rồi!" – Nó cầm cây roi và bò lại gần ba mình rồi cố nhét cây roi vào bàn tay lạnh của ba – "Appa cầm đi, con xin appa đấy.... cầm đi appa, appa vung roi đánh con đi... sao appa không đánh? Con nằm xuống rồi nè." – Nó luống cuống cầm tay ba và tự đánh vào người mình, vừa đánh, nó vừa khóc, nước mắt rơi ôm trọn lấy khuôn mặt nhỏ - "Appa, con không trêu cậu bạn lớp trưởng nữa, con không trèo lên cây chơi cùng đám bạn nữa, appa đánh con đi, con không làm appa buồn nữa, không tránh những trận đòn của appa sau lưng mẹ và ông nữa, appa tỉnh dậy đi appa... hức..."

    Nó lắc đầu rồi nấc lên đau khổ. Rồi chợt nhớ ra điều gì đó, nó loạng quạng đứng dậy, gọi lớn:

    "Ông ơi, ông đâu rồi?"

    Ông của nó, ông của nó đâu rồi? Nó nhìn quanh. Tối thật, nó tiến lại gần ô cửa sổ để lấy chút ánh sáng rồi giật mình khi nhìn thấy ông thân yêu đang ngồi tựa vào tường, đối diện với cửa số. Ông bất động, ông cũng giống như ba mẹ nó, ông không trả lời nó nữa rồi.

    "Ông..." – Nó hy vọng sẽ được nghe thấy giọng nói ấm áp ấy, ông sẽ nhìn nó mà cười, rồi nó sẽ ngã vào lòng ông, sống trong vòng tay che chở và bảo vệ của ông nhưng... nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng, là ảo tưởng mà thôi!

    "Ông mở mắt nhìn cháu đi ông, ông cũng bỏ cháu đi rồi sao? Ông không thương cháu nữa sao ông? Appa không đánh cháu nhưng cháu vẫn cần ông, cần ông bên cháu ông ạ... hức..." – Nó sà vào lòng ông, ôm lấy ông nhưng ông không thể ôm nó nữa rồi.

    Nằm trong tay ông, nó nhìn trời đêm qua ô cửa nhỏ. Ngôi sao bên cạnh mặt trăng sáng lấp lánh.

    "Umma cháu nói đúng rồi ông nhỉ? Ngôi sao Tiffany vẫn chỉ có một mình, cháu cô đơn..."

    Máy bay lướt nhẹ qua những đám mây bồng bềnh. Trên đó chở một cô nhóc 5 tuổi không ngừng khóc và ba người thân của cô nhóc... không bao giờ có thể khóc nữa rồi!

    Số trời đã mặc định từ đó, cô sợ độ cao và ghét bóng đêm. Độ cao và bóng đêm, chính hai thứ đã cướp đi của cô tất cả...

    Người ta bảo rằng ba người họ hít phải quá nhiều khí độc mà chết. Tại sao cô không có ở đó để lên trên kia cùng ba mẹ và ông? Giờ thì cô hiểu tại sao mẹ cô lại bắt cô phải vào phòng lái xem chú phi công điều khiển máy bay. Giờ thì cô hiểu tại sao suốt cả hành trình, chú phi công luôn nhìn cô cười chua chát trong khi cô thì toe toét với những ý nghĩ ngộ nghĩnh. Cô chỉ không hiểu tại sao mọi người biết trước như vậy mà vẫn muốn lao đầu vào. Cô chỉ không hiểu tại sao đám người lạ sang từ một chiếc máy bay khác ngang nhiên mở cửa làm bao nhiêu thứ đồ bay ra ngoài.

    Lúc đó cô cũng suýt đi theo tiếng gọi của gió nhưng... nhưng mẹ cô đã cố ôm cô lại, ôm thật chặt. Cô nằm trong vòng tay mẹ, lắng nghe tiếng thở khò khè của mẹ rồi chứng kiến những người kia lục tung đồ đạc nhà cô và bỏ đi. Cánh cửa đóng lại, tất cả chìm vào màu đen. Và mẹ cô buông cô ra, và mẹ cô cười, và mẹ cô bỏ cô, và mẹ cô... đi... đi mãi mãi...

    Cô bật khóc, khóc thương cho số phận của cô, khóc thương cho số phận của ngôi sao...


    Fany ngồi bật dậy, mồ hôi chảy ròng, cô nhìn quanh với ánh mắt đầy hoảng sợ.

    "Sao tối thế này?" – Cô run lên và mò mẫm cái công tắc đèn.

    3h sáng rồi, cô phải ngủ. Cô phải ngủ.

    "Umma, appa, ông, Tiffany bé bỏng mai sẽ mặc áo cưới. Mọi người vẫn sống vui vẻ, phải không ạ?" – Cô thì thầm rồi ngủ đi trong ánh sáng đèn. Cô ghét bóng tối, ghét cảm giác chìm mình trong màn đêm tối tăm.

    Super Generation
    Thiếu uý
    Thiếu uý

    Posts : 268
    Money $ : 412
    Join Date : 14/08/2011
    Birthday : 14/01/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Capricorn
    From : La La Land

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Super Generation on Fri Jul 27, 2012 9:20 am

    Chapter 71

    Ngày cưới, Nichkhun dậy từ sớm, cậu đi cùng ông nội và bố đến lễ đường trong khi Fany vẫn còn ngủ.

    Có ai đó đã nói rằng “Sống trọn vẹn từng ngày và đừng để cuộc sống trôi nhẹ qua kẽ tay” thì từ bây giờ, cô sẽ sống như vậy, sống trọn vẹn từng ngày, bên cạnh người mà cô yêu nhưng người đó lại không hề yêu cô.

    Đặt chân xuống giường, hít hà cái không khí trong lành của buổi sớm, cô khẽ cười và nhanh nhẹn chuẩn bị cho một ngày bận rộn.

    "Tiffany, đi với mẹ nào!" – Mẹ chồng Fany gọi và dẫn cô đi xuống phòng.

    Tại đây, cô sẽ được chính mẹ chồng trang điểm, làm tóc,.... Những đường lược cà nhẹ vào tóc cô, bên tai nghe tiếng nói êm ru của mẹ (chồng), cô thấy chạnh lòng, nếu mẹ cô còn sống, hẳn người đang chải tóc cho cô lúc này sẽ là bà.

    **********

    Hội trường lễ cưới trang hoàng với những dải băng màu hồng phấn xen màu trắng điểm nhẹ.

    Nichkhun ngồi tựa vào ô cửa sổ, đưa mắt nhìn ra khoảng không bao la rộng lớn ngoài kia. Đây có phải điều mà cậu muốn? Cậu có hối hận chăng? Cậu lắc đầu. Có những thứ tình cảm rất khó gọi thành tên, nhất là thứ tình cảm khi cậu ở cạnh Fany... yên bình lạ... hạnh phúc lạ... nhẹ nhàng lạ...

    "Chúng ta nói chuyện được không?" – Một giọng nói cất lên phía bên tai. Nichkhun giật mình quay lại và bàng hoàng nhận ra Jinwoon đang đứng cách cậu không xa, hai tay cho vào túi với dáng vẻ kiêu ngạo.

    "Chúng ta có chuyện gì để nói?" – Nichkhun quay mặt ra ngoài bầu trời kia.

    "Sẽ có nếu cậu không phiền." – Jinwoon đáp chắc nịch.

    Hai tên con trai dẫn nhau ra phía sau hội trường, những cơn gió nhẹ thổi làm bay bay mái tóc của hai con người, làm tôn thêm vẻ lạnh lùng cũng như làm cuộc chạm trán càng thêm phần nhẹ tựa như gió...

    "Cậu yêu cô ấy?" – Jinwoon mở lời.

    Nichkhun thoáng sững sờ. Đây là chuyện cần nói sao? Cậu những tưởng chuyện giữa Jinwoon và cậu có chỉ là những ân oán, những mối thù nhưng giờ đây có một người con gái đã chen vào mớ chuyện đó, xen vào giữa hai tên con trai - là Fany, cô dâu của cậu.

    "Phải." – Nichkhun đáp.

    "Thế còn Jiyeon? Cậu yêu nó không?" – Jinwoon không tỏ vẻ gì là giận dữ.

    "Yêu." – Nichkhun lại thản nhiên đáp.

    "Cậu đang bắt cá hai tay?" – Jinwoon nhìn thẳng vào mắt Nichkhun, hai tia nhìn xoáy vào nhau như hai dòng điện.

    "Tôi yêu Jiyeon nhưng đó là chuyện của hai ngày trước. Bây giờ, người tôi yêu chính là người lát nữa sẽ bước vào lễ đường cùng tôi." – Nichkhun nói rồi bỏ đi. Cậu không muốn bị con người kia dò xét hay thẩm tra thêm bất cứ một điều gì nữa vì như đã nói. Có những thứ tình cảm rất khó để gọi thành tên...

    Jinwoon chỉ nhìn theo Nichkhun rồi cười buồn.
    Không cần phải giả vờ vậy đâu Nichkhun, bởi tôi biết người con gái ấy sẽ làm thay đổi trái tim cậu. Nhưng sao lại cảm thấy khó chịu thế này? Sao lại đau? Phải, hình như không chỉ mỗi Nichkhun, trái tim tôi cũng đã bị thay đổi bởi chính người con gái kia.

    **********

    Lễ cưới bắt đầu với tiếng nhạc du dương của bài “Lover’s Concerto”. Tiếng nói cười rôm rả vang rộn cả khán phòng.

    Cánh cửa chính bật mở, một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc đen xõa dài bước vào, thu hút mọi sự chú ý. Nichkhun tiến về phía đó, nở một nụ cười thân thiện, quen thuộc nhưng lại xa vời:

    "Chào cậu, Jiyeon!"

    "Chúc mừng." – Jiyeon cười đau xót.

    "Cảm ơn."

    Những câu xã giao quen thuộc tưởng chừng như quá ngắn đối với hai người đã quen biết từ lâu nhưng lại quá dài để làm đau nhói cả con tim ai đó...

    Tất cả lại trở về với nhịp điệu bình thường vốn có cho đến khi cánh cửa kia mở ra một lần nữa và cô dâu bước vào.

    Từ trên bục xa xôi, Nichkhun nhìn Fany trong bộ váy cưới màu trắng thanh toát với khăn voan trên đầu. Mỗi bước đi của cô, nắng nhảy nhót theo cùng, chiếu sáng khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc của một cô bé 17 tuổi. Trong một thoáng bàng hoàng, Nichkhun không thể nào nhận ra cô nữa, người con gái đang tiến về phía cậu là một con nhóc hay nghịch và bày têu những trò đùa, một con nhóc luôn làm cậu bực mình mỗi lần đấu võ mồm, một con nhóc luôn làm cậu cáu vì những điều kiện chán ngắt. Con nhóc đó, trong bộ váy cưới thật khác và cô, hôm nay là cô dâu của cậu, cô dâu của riêng cậu mà thôi.

    Fany muốn bước thật nhanh về phía đó, bước thật nhanh về con người đó. Cô đã mong chờ đến giờ phút này mặc dù cô biết có những thứ không thể thì có cố gắng đến mấy cũng vẫn là không thể, là vô ích mà thôi.

    Cô đứng cạnh Nichkhun, bàn tay nằm gọn trong tay cậu run run nhưng cô đang rất hạnh phúc và cô ao ước được tắm trong niềm hạnh phúc đó mãi mãi.

    "Tiffany, con có đồng ý lấy Nichkhun làm chồng và sống bên cạnh cậu ấy mãi mãi dù cho ốm đau bệnh tật, già nua ốm yếu không?" – Giọng nói trầm của người chủ hôn vang lên, vọng đều khắp căn phòng.

    "Con... con... con đồng ý." – Cô hít thật sâu, biết rằng đây chỉ là một cuộc hôn nhân ép buộc có thời hạn thôi nhưng sao cô vẫn cứ thấy sợ.

    "Nichkhun, con có đồng ý lấy cô gái này làm vợ và sống bên cạnh cô ấy mãi mãi dù cho ốm đau bệnh tật, già nua ốm yếu không?" – Giọng nói này lặp lại một lần nữa.

    Nichkhun bình thản lắm, ít ra thì bề ngoài là vậy còn tận sâu trong lòng, cậu vẫn bị nhầm lẫn giữa cái gọi là kết hôn ảo và thực.

    "Con...."

    "DỪNG LẠI!" – Một tiếng nói vang lên làm mọi người đều sững sờ.


    **********

    Bonus: Tiệc cưới của Khunfany


    ho_con_cute_98
    Binh bét
    Binh bét

    Posts : 36
    Money $ : 52
    Join Date : 11/01/2012
    Birthday : 12/08/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Leo
    From : Bắc Ninh

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by ho_con_cute_98 on Fri Jul 27, 2012 11:51 am

    ui........Ai nói dừng lại vậy ta???????????
    hóng chap sau nhá..............^^
    tks bạn Super Generation nhều lứm......

    Super Generation
    Thiếu uý
    Thiếu uý

    Posts : 268
    Money $ : 412
    Join Date : 14/08/2011
    Birthday : 14/01/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Capricorn
    From : La La Land

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Super Generation on Sun Jul 29, 2012 8:24 am

    Chapter 72

    Cả Fany và Nichkhun đều quay lại nhìn, Jiyeon từ từ đứng dậy và tiến về phía hai người. Khán phòng yên lặng hẳn, chỉ nghe thấy tiếng bước chân cô gái nhỏ dẫm đều lên mặt sàn trải thảm đỏ.

    "Cậu không hề yêu cô ấy." – Jiyeon khẳng định và chỉ tay về phía Fany.

    Fany biết điều Jiyeon nói là đúng nhưng lòng cô như có ngàn mũi kim đâm vậy. Đau lắm!

    "Sai rồi, tớ yêu cô ấy." – Nichkhun trả lời dõng dạc, trong lòng cậu lúc này cứ như lửa đốt, cậu sợ Fany sẽ đau.

    "Người cậu yêu là tớ." – Jiyeon nhấn mạnh một lần nữa và một lần nữa, lời nói của cô làm Fany đau.

    "Đó là trước đây." – Nichkhun thấy nghẹn ở cổ, cậu phải làm gì trong tình huống này? Fany hay Jiyeon?

    "Bây giờ cũng vậy và mãi mãi là vậy." – Jiyeon nhìn thẳng vào mắt Nichkhun để tìm câu trả lời.

    "Bây giờ là vậy và mãi mãi như vậy, tớ yêu Tiffany." – Nichkhun nói rồi kéo Fany về phía mình, đặt lên môi cô một nụ hôn. Khán phòng lại yên lặng chứng kiến.

    Nụ hôn đó làm Jiyeon đau nhói, làm Jinwoon quặn lòng, làm tim Fany vỡ òa, và cho Nichkhun một lần được sống thử với thứ tình cảm khó gọi tên ấy.

    Jiyeon vừa khóc vừa bỏ chạy ra ngoài nhưng hành động của cô lúc đó chẳng thể khiến Nichkhun bỏ Fany hay quay lưng lại với lễ cưới để đuổi theo. Cậu nhìn đôi mắt đang mở to vì ngạc nhiên của Fany rồi quay lại người chủ hôn, trả lời:

    "Con đồng ý."

    Ông nội và ba mẹ Nichkhun mỉm cười hài lòng. Mọi việc sau đó cũng như tiến trình của lễ cưới liệu có cần quan tâm đến khi mà tất cả giờ đã không còn quan trọng trong mắt Fany, trong mắt Nichkhun? Từ giờ phút câu nói của cậu cất lên, cô và cậu đã là vợ chồng, cô và cậu là một, cô và cậu sẽ cùng bước trên một con đường cho đến một ngã rẽ nhất định của 3 tháng kể từ khi bản hợp đồng được ký. Sẽ có ngã rẽ riêng cho cô và ngã rẽ riêng cho cậu...

    Cuộc sống là một bức tranh nhiều màu sắc và chính bạn là những màu điểm tô cho bức tranh đó.... Có tin không nếu tôi bảo khi cười chính là lúc con người ta đẹp nhất.

    *Sorry nhé! Chap này hơi ngắn.*

    Super Generation
    Thiếu uý
    Thiếu uý

    Posts : 268
    Money $ : 412
    Join Date : 14/08/2011
    Birthday : 14/01/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Capricorn
    From : La La Land

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Super Generation on Sun Jul 29, 2012 8:51 am

    Chapter 73

    "Có cần phải thế không ạ?" – Nichkhun nhăn nhó nhìn hai chiếc vé máy bay trên tay ông nội.

    "Cái thằng này, có cặp vợ chồng nào là không đi hưởng tuần trăng mật đâu?" – Ông dúi hai chiếc vé máy bay vào tay cậu nên bất đắc dĩ cậu phải đón lấy và kéo Fany ra sân bay ngay lập tức.

    Trên xe, cô cứ nhìn hai chiếc vé đó mãi không thôi.

    "Không đi có được không?" – Cô hỏi.

    "Muốn chết thì cứ không đi." – Nichkhun đe dọa rồi nhìn cô thắc mắc – "Không lẽ cô sợ đi với tôi đến vậy ư?"

    "Không không, tôi không có ý đó!" – Cô xua tay.

    "Vậy thì ngồi yên đi."

    Tại sân bay, Fany bước đi một cách khó nhọc. Bao lâu rồi không quay lại cái nơi gọi là “sân bay” này?

    Cô nhìn quanh rồi thở dài. Nichkhun đi làm một vài thủ tục nhỏ, để lại cô một mình trên hàng ghế xanh dài. Hai tay cô cứ bám vào nhau, mồ hôi đã bắt đầu vã ra trên trán.

    Bỗng, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô, với ánh mắt cương quyết, cô nhìn về phía Nichkhun.

    Cậu quay lại và chẳng thấy cô đâu cả. Cô đã biến mất. Đầu óc cậu trống rỗng, rốt cuộc cô đã đi đâu? Xoay mắt đi mọi hướng để tìm kiếm nhưng dường như vô ích. Cậu ngồi xuống ghế và lôi điện thoại ra cùng lúc một âm báo tin nhắn vang lên:

    “Xin lỗi anh nhưng anh đi chơi một mình được không? Tôi... tôi không thể bước lên máy bay được. Tha lỗi cho tôi nha? Tôi sẽ đi đâu đó và đến cuối tuần hẹn gặp anh ở trước sân bay, cả hai chúng ta sẽ cùng đi về nhà!”

    Một tin nhắn quá hoàn hảo, chẳng hề biết cô ở đâu. Những lời nói của cô đêm hôm đó hiện về rõ mồn một trong tâm thức cậu:

    "Họ đi rồi... họ bỏ rơi tôi... họ không cần tôi... họ đi trong đêm, lúc đó tối lắm. Họ đi trên cao... lúc đó cao lắm, choáng lắm!!!"

    Lý do mà cô không thể đi máy bay. Cậu lắc đầu rồi đưa tay xé đôi cặp vé máy bay và đi ra xe. Chiếc xe chuyển bánh và cậu tự tin rằng cô vẫn chưa đi được xa.

    Kít. Chiếc xe dừng lại bên cạnh Fany. Cánh cửa kính hạ xuống, để lộ khuôn mặt quen thuộc của ai đó. Cô há hốc mồm.

    "Sao anh chưa đi?"

    "Đi đâu?" – Nichkhun nhíu mày.

    "Đi... hưởng tuần trăng mật." – Cô đứng ngơ người.

    "Cô xem bộ không hiểu cụm từ “hưởng tuần trăng mật” nhỉ? Cô dâu bỏ trốn rồi thì mình chú rể đi là ra sao?" – Nichkhun giải thích rồi mở cửa đẩy cô vào trong xe.

    "Sao anh biết tôi ở đây? Nhỡ tôi đi taxi rời nơi này rồi thì sao?" – Cô thắc mắc.

    "Cô đi taxi rồi về nhà họ làm osin trả nợ à? Cô chạy vội đến nỗi bỏ quên cả túi xách này." – Nichkhun nhếch mép rồi đưa cái xách chéo màu trắng cho cô.

    Lúc này cô mới vỡ lẽ, hèn gì lúc nãy cứ thấy thiếu thiếu cái gì đấy.

    "Tôi biết vì sao cô không muốn đi máy bay nhưng tại sao không nói cho tôi biết?" – Nichkhun không nhìn cô nhưng vẫn nói.

    "Tôi xin lỗi." – Cô cúi đầu.

    Cậu không nói gì và bất ngờ rẽ vào con đường lạ, không phải con đường về nhà.

    "Đi đâu đây?" – Cô lấy làm lạ.

    "Đi hưởng tuần trăng mật." – Nichkhun khẽ cười làm ra vẻ bí hiểm.

    Xe dừng lại trước một cánh đồng lau phủ trắng xóa như màu tuyết. Cô bước xuống xe, chưa kịp định thần trước cảnh đẹp này thì Nichkhun đã kéo nó len lỏi sâu hơn vào giữa đám lau.

    Những cây lau cao hơn đầu cô và cậu, cà nhẹ vào mặt cô và để lại trên tóc cậu những chấm điểm trắng xóa.

    Cô vẫn bước theo Nichkhun một cách vô thức. Bất ngờ Nichkhun quay lại phía cô, cười nham hiểm:

    "Nhắm mắt lại." – Cậu ra lệnh.

    Cô nhắm mắt trong vô thức rồi lại tiếp tục được kéo đi. Chân cô gượng gạo vì sợ vấp ngã.

    "Bây giờ thì mở mắt ra đi!" – Lại là cái giọng ra lệnh đó.

    Cô lại như một con mèo nhỏ nghe lời, hai mi mắt nhấc lên và đồng thời với việc đưa tay lên ôm trọn lấy mặt đầy thích thú.

    "Đẹp quá!" – Cô gần như hét lên rồi chạy nhanh vào giữa không gian đó. Không gian đầy màu trắng.

    "Đây là trung tâm của cánh đồng lau lại là nơi đón gió nên thoáng đãng và đẹp tuyệt với những cánh lau." – Nichkhun tiến đến cạnh cô.

    Cô mải mê ngắm nhìn quang cảnh quanh mình, quang cảnh này đã lâu lắm rồi cô ước ao được chìm đắm ở đó.

    Những luồng gió mát rượi cứ thổi qua, mang theo vô vàn cánh lau trắng bay nhẹ nhàng trong không gian như những bông tuyết.

    Cô dang rộng đôi tay như muốn ôm trọn cả không gian này nhưng cô nhỏ bé quá, nhỏ bé như một cái chấm nhạt trong xứ trắng thanh cao.

    Cô yêu màu trắng! Cô ghét màu đen!

    "Làm sao anh tìm được nơi này?" – Cô ngồi xuống cạnh Nichkhun.

    "Một lần tình cờ." – Nichkhun nháy mắt.

    Cô chẳng hỏi thêm điều gì nữa. Được sống giữa không gian bát ngát bất tận của đồi lau bên cạnh người cô yêu liệu có phải ông trời đã quá ưu đãi với cô? Nếu vậy thì hãy sống đi, hãy sống vì cô và vì tình yêu chớm nở của cô, tình yêu của một con nhóc 17 tuổi. Cái tuổi 17, không tròn nhưng đẹp làm sao!

    "Cảm ơn anh! Xem ra tôi không hề nhầm khi quyết định lấy anh." – Cô nheo mắt.

    Nichkhun sượng sùng vì câu nói của cô. Cậu cúi mặt không đáp mà dù có đáp thì cũng không biết sẽ nói gì.

    I'll come running, to see you again

    Winter, Spring, Summer or Fall,

    All you've got to do is call,

    And I'll be there, yes I will,

    "Alo!" – Nichkhun bước ra xa để nghe điện thoại.

    "Vụ hyung nhờ em đang điều tra. Nhưng nó có liên quan đến một số tập đoàn lớn và một vài người máu mặt trong giới thượng lưu. Liệu...."

    "Điều tra rõ cho tôi. Cậu chưa biết tôi là ai à? Những người ấy có là gì đi chăng nữa đối với tôi cũng không hề hấn gì, họ sẽ không dám đụng vào người thừa kế của tập đoàn nhà tôi đâu." – Nichkun mỉm cười hài lòng.

    "Vâng, em sẽ cố nhưng có lẽ sẽ hơi lâu đấy ạ!" - Giọng con trai thăm dò ý kiến.

    "Tùy cậu nhưng tôi muốn biết cụ thể tất cả. Làm được không?"

    "Được ạ!"

    Nichkhun tắt máy ngay sau câu nói đó rồi lại tiến về phía Fany, bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra.

    "Cô thích nơi này đến vậy sao?" – Cậu nhìn vẻ mặt rạng ngời hạnh phúc của cô.

    "Ừm. Thích." – Cô cười tươi.
    Ở nơi này, tôi còn ở bên cạnh một người.

    "Vậy mà tôi cứ tưởng chỉ mình tôi thích nó bởi sự yên bình cơ đấy. Chẳng còn những mối oán thù cần giải quyết, chẳng còn những lo sợ luôn đe dọa con người." – Nickhun ngã lưng ra bãi cỏ.

    "Cuộc sống chỉ là một kiếp luân hồi. Không gây sự với ai thì đâu có mũi nhọn của sự trả thù nào hướng về phía mình đâu!" – Cô nhún vai.

    "Suy nghĩ của cô đơn giản thật." - Nickhun nhếch mép.

    "Cứ hồn nhiên rồi sẽ bình yên." – Cô lại cười và đưa tay đón những cánh lau đang bay về phía mình.

    "Rồi một ngày cô sẽ hiểu, một ngày cô sẽ phải đưa mình vào thế giới “không phải là kiếp luân hồi”, không phải “hồn nhiên – bình yên” như cô nghĩ. Ngày đó... không xa đâu!" – Nichkhun khép đôi mi mắt và chìm vào những suy nghĩ của riêng cậu.

    =================================

    "Junsu oppa! Em... em có cái này nhưng..." – Yoona ấp úng trước mặt Junsu.

    Cậu nhìn cô bé khó hiểu. Đây là lần đầu tiên cậu thấy vẻ mặt của Yoona như vậy nhưng công nhận dễ thương thật!

    "Oppa... phải ăn hết nhé." – Yoona đưa ra trước mặt Junsu một chiếc hộp màu xanh dương.

    Cậu lại nhìn Yoona khó hiểu. Lúc đầu định sẽ lạnh lùng cho tới cùng nhưng nhìn vẻ cún con của cô bé, mặt xụ xuống đầy thất vọng, cậu lấy làm thương cảm, đưa tay đón lấy hộp thức ăn.

    "Oppa ăn đi." – Yoona cười tít.

    "Bây giờ?" – Junsu mở to mắt.

    "Vâng, em biết anh chưa ăn gì mà." – Cô bé tỏ vẻ biết tuốt.

    Bất đắc dĩ, Junsu phải mở hộp đồ ra để ăn cho thỏa lòng mong ước của cô gái nhỏ.

    Nhưng cái nắp hộp vừa mở ra, hai mắt Junsu đã chuyển hướng từ hộp cơm sang Yoona. Cô bé lại cúi mặt ra vẻ ngượng ngùng. Trong hộp chỉ có độc nhất một khối cơm hình trái tim và những hạt đậu tròn ve xếp vòng trên khối cơm.

    "Em xin lỗi.... em chỉ biết nấu mỗi món đó thôi à." – Yoona suýt khóc khi nhìn vẻ mặt của Junsu.

    "Không. Không sao, ăn được mà!" – Junsu an ủi.

    "Thật hả?" – Yoona quay ngoắt 180 độ. – "Vậy anh ăn đi."

    Giờ Junsu mới thấm thía câu nói “cái mồm làm hại cái thân”. Cậu khó nhọc nuốt cơm vào bụng. Híc!

    "Em biết là nó mãi mãi không thể ngon bằng cơm của Yoon Hyun unnie. – Cô bé nói rồi quay lưng bỏ đi. Hình như khi nhắc đến chị, Yoona đã khóc.

    Trong phút giây nào đó, Junsu đã muốn đuổi theo và lau nước mắt cho cô bé nhưng lại thôi. Cái suy nghĩ Yoona là em gái của Yoon Hyun làm cậu không thể nào đứng lên đuổi theo được.

    ====================================

    Từ hôm valentine đến giờ, Yuri lại trở về làm “bảo mẫu” của Junho. Hai cái con người như hình với bóng làm ngứa mắt không biết bao nhiêu fan.

    "Này này, đi chậm thôi, đợi mình nào!" – Yuri chạy đuổi theo Junho trên sân trường.

    "Sao cứ bám riết lấy tôi vậy?" – Junho khó chịu.

    "Thầy thuốc không được rời bệnh nhân nửa bước. Lương y như từ mẫu mà." – Yuri thuyết giảng đạo.

    "Tôi không phải là bệnh nhân và bạn cũng không phải là thầy thuốc." – Junho bực tức.

    "Thôi được. Cậu không phải là bệnh nhân, mình không phải là thầy thuốc nhưng vì cậu là bạn của mình và hơn nữa, mình đã từng yêu cậu, rất yêu." – Yuri những tưởng sau câu nói đó, cô sẽ khóc nhưng may thay, nước mắt cũng lắm lúc rất biết nghe lời.

    "............."

    "Giờ đứng lại đi, mình không đi nổi nữa rồi!" – Yuri chống tay vào đầu gối, thở hổn hển.

    Một bóng người xuất hiện trước mặt cô, đồng phục nam sinh, cô đang cúi mặt nên không nhìn được mặt con người đó nhưng cảm giác quen thuộc thì có thừa.

    "Mệt hả?" – Giọng nói đó cất lên.

    "Ừm. Cảm ơn đã đứng lại." – Yuri ngước mặt nhìn Junho, cậu đứng đó, gần thôi nhưng không biết có bao giờ cậu sẽ bước về phía cô một lần nữa không.

    Super Generation
    Thiếu uý
    Thiếu uý

    Posts : 268
    Money $ : 412
    Join Date : 14/08/2011
    Birthday : 14/01/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Capricorn
    From : La La Land

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Super Generation on Sun Jul 29, 2012 8:53 am

    các bạn có ai đọc You are the one I love chưa nhỉ?
    nếu chưa thì hãy đọc đi nếu ko sẽ hối hận đấy!
    mình đã đọc và quả thật nó rất hay!
    phần cuối là tuyệt nhất!
    khóc quá trời lun.

    ™†ken†™
    Lính mới
    Lính mới

    Posts : 1
    Money $ : 1
    Join Date : 29/07/2012
    Birthday : 01/07/1996
    Age : 20
    Sex : Nam Cancer
    From : Nothing

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by ™†ken†™ on Sun Jul 29, 2012 2:50 pm

    bạn cko mình web nào.... fic bạn hay lắm . đọc cọp hôm h

    Super Generation
    Thiếu uý
    Thiếu uý

    Posts : 268
    Money $ : 412
    Join Date : 14/08/2011
    Birthday : 14/01/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Capricorn
    From : La La Land

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Super Generation on Sun Jul 29, 2012 10:22 pm

    ™†ken†™ đã viết:bạn cko mình web nào.... fic bạn hay lắm . đọc cọp hôm h

    nếu bạn thik fic thì mình sẽ gửi cho bạn cái link nhưng mà nhân vật thì ko phải là SNSD và 2PM đâu nha, couple cũng lộn xà ngầu lên lun đó. fic của mình thì đã chỉnh sữa cho phù hợp vs 9PM nhưng dù sao cũng cho bạn cái link.

    cảm ơn bạn đã ủng hộ nhé! 2 ngày mình post 2 chap, bạn đón xem nha!

    http://www.wattpad.com/2070784-c%C3%B3-m%E1%BB%99t-%C4%91i%E1%BB%81u-em-kh%C3%B4ng-bi%E1%BA%BFt-anh-y%C3%AAu-em

    ho_con_cute_98
    Binh bét
    Binh bét

    Posts : 36
    Money $ : 52
    Join Date : 11/01/2012
    Birthday : 12/08/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Leo
    From : Bắc Ninh

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by ho_con_cute_98 on Mon Jul 30, 2012 8:20 am

    You are the one I love ???????????
    ở đâu????? của ai vjk???????? về cái j???????

    Super Generation
    Thiếu uý
    Thiếu uý

    Posts : 268
    Money $ : 412
    Join Date : 14/08/2011
    Birthday : 14/01/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Capricorn
    From : La La Land

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Super Generation on Mon Jul 30, 2012 8:51 am

    ho_con_cute_98 đã viết:You are the one I love ???????????
    ở đâu????? của ai vjk???????? về cái j???????

    fic đó cũng nằm trong forum này lun nè bạn.
    của bạn Kana_love_Yuki đó
    kể về 1 cô gái mang một số phận đau thương và cuộc tình vs chàng trai tốt bụng
    nhưng cuối cùng vẫn là đau thương

    Super Generation
    Thiếu uý
    Thiếu uý

    Posts : 268
    Money $ : 412
    Join Date : 14/08/2011
    Birthday : 14/01/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Capricorn
    From : La La Land

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Super Generation on Tue Jul 31, 2012 6:17 am

    Chapter 74

    Hôm nay đến phiên Yuri và Fany trực nhật. Nhưng Fany đã biến mất sau khi để lại đơn xin phép nghỉ học 1 tuần. Yuri chỉ biết Fany là người đang sống ở nhà Nichkhun chứ vẫn chưa mảy may biết gì về việc cô đã cưới với Nichkhun và lúc này đây đang đi hưởng tuần trăng mật.

    Có lo vì nghỉ những 1 tuần liền nhưng vì Fany bảo không sao nên cô bạn vẫn cứ đinh ninh như vậy.

    "Trực nhật một mình sao?" – Giọng nói nữ ở cửa lớp vang lên làm Yuri rợn tóc gáy. Cô quay mặt lại nhìn - "Bạn là.... Eunjung?" – Yuri nhíu mày.

    "Trí nhớ không tồi." – Cô gái búng tay cái tách rồi thẳng hướng Yuri mà tiến.

    "Có chuyện gì sao?" – Yuri hơi sợ. Những lời cô gái kia nói vào ngày hôm đó chưa lúc nào phai trong tâm trí cô.

    "Có chứ. Bạn tưởng tôi rảnh hơi đến độ không có chuyện gì mà lại đến tìm một đứa con gái như bạn sao?" – Eunjung nghiến răng, hai mắt long lên.

    "Một đứa con gái như tôi sao? Bạn có ý gì?" – Yuri lấy làm khó chịu.

    "Một đứa con gái lúc nào cũng bám riết lấy Junho, chẳng rời cậu nửa bước. Bạn đã quên bạn là ai và Junho là ai rồi ư?" – Eunjung nhếch môi mỉa mai.

    "Không quên nhưng cũng không đến nỗi nhớ lắm về điều đó. Bởi cả tôi và Junho đều là học sinh PAM, đều là người như nhau cả." – Yuri cũng cười nhại lại làm Eunjung điên tiết.

    "Bạn đã quên đoạn ghi âm ấy ư? Trong lòng Junho, bạn chẳng là gì cả." – Eunjung cười đắc ý.

    "Bạn không nói thì suýt nữa tôi đã quên. Có thể trong lòng cậu ấy tôi chẳng là gì cả nhưng làm sao bạn biết được trong lòng tôi, cậu ấy là gì cơ chứ?" – Yuri cố trấn tĩnh, cô không thể để Eunjung thấy cô đau lắm khi nói ra những lời ấy.

    "Bạn..."

    "Bạn thích cậu ấy? Tại sao không đi nói với cậu ấy mà phải nói với tôi? Bạn sợ tôi cướp cậu ấy của bạn sao?" – Yuri tiếp tục nói.

    Bốp! Năm ngón tay in trên má của Yuri.

    "Mày nghĩ mày đủ tư cách lên mặt dạy đời tao sao!?" – Eujung dường như hiện nguyên hình một con quỷ vậy.

    ".........."

    "Mày sẽ không bao giờ có được Junho. Không bao giờ! Cậu ấy là của tao! Mày nhớ đấy, là của tao, của Eunjung này, mãi mãi!" – Eunjung nghiến răng ken két.

    "Tôi là của cô từ khi nào?" – Một giọng nói thứ ba xen vào cắt ngang dòng suy nghĩ của hai cô gái.

    "Junho?" – Yuri và Eunjung đồng thanh.

    Tên con trai đứng tựa vào cửa lớp từ từ tiến lại về phía hai cô gái. Khoảng không gian lặng im dường như Eunjung có thể cảm nhận được tiếng trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.

    "Nói đi, tôi là của cô từ khi nào?" – Junho xiết mạnh cổ tay Eunjung đưa lên cao, chĩa ánh nhìn vào cô gái đang run cầm cập.

    "Mình... mình.... chỉ là mình thích cậu." – Eunjung lắp bắp, cô cúi mặt và quay ánh nhìn đi chỗ khác.

    "Thật nực cười." – Junho nhếch mép. – "Không lẽ chỉ vì vậy mà cô khẳng định tôi là một vật chỉ cần cô thích là có được sao? Cô xem tôi là gì? Và tại sao lại đánh Yuri?"

    "Tại sao lúc nào cũng bảo vệ cô ta? Cô ta có là gì của cậu đâu? Chính cậu đã nói vậy với Jinwoon còn gì? Cô ta chỉ là một cô gái qua đường đến rồi đi trong tim cậu thôi mà! Tại sao chứ?" – Những giọt nước mắt của Eunjung bắt đầu rơi. Lúc này có lẽ cô đã đủ can đảm để nhìn vào đôi mắt của người con trai cô thích. Cô muốn biết tại sao dù cô có làm gì thì trong mắt cậu vẫn không hề có cô.

    Junho giật mình. Không lẽ cô gái kia đã nghe trộm được cuộc đối thoại đó. Và không lẽ chính Yuri cũng biết? Không hiểu sao lúc này đây, cậu lo sợ vô cùng. Nếu Yuri biết được cuộc đối thoại kia rồi thì tại sao vẫn ở bên cậu, tại sao không mắng hay thậm chí là cắt đứt mọi liên lạc với cậu?

    Junho nhìn Yuri với ánh mắt đau khổ. Đáp lại cậu, Yuri cũng vậy, dù không khóc nhưng cậu biết cô đang đau.

    "Vì... cô ấy là người tôi yêu." – Junho buông tay Eunjung và tiến lại chỗ Yuri, kéo cô đi khỏi đó trước sự hụt hẫng của Eunjung.

    Trên hành lang vắng người, Junho vẫn nắm tay Yuri kéo đi. Yuri mỉm cười thích thú.

    "Mình... là người mà cậu yêu à?"

    "Cô ngốc đến mức không biết được đó là câu nói đùa à?" – Junho đỏ mặt nhưng vì đang quay lưng với Yuri nên cô không thể thấy được bộ dạng đau khổ của cậu lúc này.

    Dù cậu có nói gì đi nữa thì không thể phủ nhận rằng Yuri đang rất hạnh phúc. Lâu lắm rồi cô không được nghe câu nói này từ Junho mặc dù đó chỉ là một lời (theo cậu) là dối gian.

    Yuri cùng Junho leo lên xe. Junho luôn là thế, đôi lúc cô chẳng thể hiểu nổi những suy nghĩ gì đang xuất hiện trong đầu cậu.

    "Tại sao cậu lên lớp tìm mình vậy?" – Yuri mở lời.

    "HẢ?" – Lúc này Junho mới nhớ ra. Cậu lên lớp tìm Yuri làm gì nhỉ? Chỉ là ngồi trong xe thấy vắng, tự dưng chiều nào cũng chở cô đi loanh quoanh, hôm nay đùng một cái cô biến mất nên thấy lo, chạy lên lớp tìm. Cậu sẽ giải thích với cô như vậy sao? Ngượng chết mất!

    "Vì sao?" – Yuri chăm chú nhìn cậu.

    "Vì... đi ngang qua thấy thế thôi, ai bảo tôi tìm cô?" – Junho lảng tránh.

    "Thế à?" – Yuri xụ mặt rồi ngồi yên để mặc cho không khí yên lặng bủa vây quanh.

    "Yuri này." – Junho hạ giọng.

    Cô quay sang nhìn cậu.

    "Cô đã biết những gì?" – Junho làm vẻ nghiêm trọng.

    Yuri hiểu cậu muốn nói gì. Cô cười rạng rỡ hoặc chí ít là cố cười như vậy.

    "Biết hết rồi! Hì! Mình biết trong lòng cậu, mình là ai."

    "Vậy tại sao cô vẫn ở bên tôi, vẫn giúp tôi? Tại sao không đi thật xa, đến một nơi không có tôi như cô vẫn nói?" – Junho không nén nổi sự tò mò.

    "Lắm lúc cũng nghĩ vậy lắm chứ, cũng muốn đi lắm chứ." – Yuri cười nhạt.

    "Tại sao không làm vậy?"

    "Mình đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi nhỉ? Có cần phải nhắc lại không Junho, mình yêu cậu!" – Yuri nói rồi đánh trống lảng – "Oh! Mát quá, hôm nay trời nổi gió rồi, chắc sẽ có mưa đấy!"

    Nhưng Junho không còn để ý cô nói gì nữa rồi. Cậu chỉ cần biết cô yêu cậu, thế là đủ còn mưa hay không có quan trọng đến vậy?

    Junho nhìn Yuri mỉm cười hài lòng.

    **********

    "Nichkhun, bóng bay!" – Fany kéo áo Nichkhun, nhõng nhẽo như một đứa trẻ.

    "Làm ơn đi, tôi không phải là appa của cô!" – Nichkhun hét lên ôm đầu nhưng vẫn mua cho Fany.

    "Hì, làm ơn đi, tôi muốn là con anh!" – Cô cười rồi chộp lấy chùm bóng bay trong tay cậu và bỏ chạy.

    "CÔ ĐỨNG LẠI CHO TÔI!" – Nichkhun đuổi theo.

    Hai đứa nó chạy vòng vòng trên vỉa hè. Chùm bóng bay trong tay Fany thổi ngược lại chiều gió. Cả những tiếng cười trong trẻo vang lên như khúc nhạc đệm cho khúc ca chào mùa.

    Chợt, cô khựng lại một cách bất ngờ.

    "Cô đừng hòng chạy thoát." – Nichkhun chạy đến cạnh cô, thở hổn hển rồi ra giọng đe dọa.

    "Suỵt!" – Cô đưa ngón tay chạm môi cậu.

    Nichkhun tòn mắt nhìn cô nhưng cô không để ý đến cậu nữa, cô tiến bước từ từ đến bên một cái bóng nhỏ nhắn đang gục đầu ủ rủ cạnh thành hồ.

    "Này nhóc!" – Cô đặt tay lên vai cậu bé.

    Cậu nhóc ngẩng mặt lên nhìn cô, tập vé số trong tay nhóc rung rung theo gió.

    "Chị bày cho nhóc cách bán hết vé số này nhé?" – Cô mỉm cười thân thiện.

    Mặt cậu nhóc bán vé số chuyển hẳn sang sắc thái khác, nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt ngây thơ nhưng đầy sự khắc khổ của cuộc đời.

    "Ghé tai lại đây!" – Cô ghé sát vào tai cậu bé thì thầm điều gì đó.

    Một lát sau, nhóc nọ đứng dậy tiến về phía Nichkhun, chìa tập vé số ra trước mặt cậu:

    "Hyung mua giúp em đi ạ."

    "Anh.... không chơi mấy thứ này." – Nichkhun nhìn cậu bé đầy tội lỗi.

    "Anh không chơi hay là anh hết tiền rồi?" – Fany dở giọng mỉa mai.

    Chạm tự ái, Nichkhun rút tiền ra với vẻ mặt hậm hực.

    "Này nhóc, cầm lấy, không cần trả lại đâu."

    "Không cần anh nói nó cũng không có tiền trả lại cho anh đâu. Ngủ ngon nhé nhóc." – Fany vảy tay chào tạm biệt rồi nhìn thấy dáng vẻ hạnh phúc cậu nhóc nọ chạy thật xa.

    "Sao cô biết nó là nhóc bán vé số dạo, nhớ trên tay nó không phải là vé số hoặc nó chỉ mua giúp người ta thôi thì sao?" – Nichkhun thắc mắc nhìn Fany.

    "Vì... giữa những người cùng cảnh ngộ luôn có một thứ đồng cảm." – Cô nhìn lên khoảng không vô định trên bầu trời.

    "Này, không phải cô định bảo tôi mua hết những thứ này đấy chứ?" – Nichkun nhăn nhó nhìn cô sau khi cô mang đến trước mặt cậu “vô vàn” (biện pháp nói quá) những đứa trẻ với những thứ cần bán trên tay.

    "Tự anh nói chứ tôi có nói gì đâu nà!" – Cô mỉm cười lém lỉnh.

    "Sao có thể...." – Nichkhun trố mắt nhìn cô.

    "Sao lại không thể? Bộ công tử nhà giàu cũng có lúc hết tiền à?" – Dù biết là đang bị cô trêu nhưng Nichkhun vẫn thấy tức để rồi giờ đây, chính cậu lại trở thành nạn nhân. Một tay cầm bong bóng, xách theo lãng hoa quả. Tay kia thì ôm tập báo và vé số. Còn chân thì co lên trên ghế, nhường giày cho cậu nhóc bên cạnh cà cà đánh đánh. Tình cảnh này khiến cậu không biết nên khóc hay nên cười.

    "Tôi thật là sai lầm khi chọn đi chơi với cô. Kiểu này không phải là đi chơi mà đi đày thì đúng hơn. Híc!" – Nichkhun thở ngắn than dài.

    "Tôi có ép đâu! Là tự anh muốn đấy chứ." – Cô lại cười toe toét.

    "Xử lý đống đồ này sao đây?" – Cậu lắc đầu ngao ngán.

    "Chuyện nhỏ như con thỏ." – Cô nói rồi đứng bật dậy cầm lấy chùm bóng trên tay Nichkhun thả lên bầu trời.

    "Anh ước gì đi!" – Cô nheo nheo mắt.

    "Ước gì là sao?" – Cậu nhìn cô khó hiểu.

    "Là ước điều gì đó anh mong muốn, có thể chùm bong bóng kia sẽ gửi ước mơ của anh lên Thượng đế. Biết đâu ngài có thể giúp được thì sao?" – Cô giải thích rồi chắp tay lẩm bẩm điều gì đó.

    Không hiểu vì sao cậu lại tin vào những lời nói nhảm nhí của cô. Cậu cũng nhắm mắt lại và bắt đầu đeo đuổi những ước muốn của riêng mình.

    Ước muốn chỉ có Thượng đế thấu hiểu và như cô nói biết đâu một ngày nào đó những ước mơ không chờ mà đến, đến một cách bất ngờ....



    Được sửa bởi Super Generation ngày Thu Aug 02, 2012 9:11 am; sửa lần 1.

    Super Generation
    Thiếu uý
    Thiếu uý

    Posts : 268
    Money $ : 412
    Join Date : 14/08/2011
    Birthday : 14/01/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Capricorn
    From : La La Land

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Super Generation on Tue Jul 31, 2012 6:42 am

    Chapter 75

    "Junho, cậu có chuyện gì vui sao?" – Jinwoon vỗ vai cậu bạn đang ngồi cười một mình.

    "Không, à mà có." – Junho lại cười.

    Jinwoon nhìn bạn khó hiểu rồi chậm rãi nói:

    "Thôi được, cậu không muốn nói thì cũng chẳng ai ép cả nhưng tớ là bạn của cậu, tớ hiểu."

    "Chính vì tớ biết cậu hiểu nên không cần nói làm gì phải không?" – Junho nháy mắt rồi bước ra khỏi phòng, để lại một mình Jinwoon.

    Có lẽ khi ở một mình, con người ta sẽ bình thản suy nghĩ được nhiều điều hơn, thấu đáo hơn. Và có lẽ khi ở một mình, tâm tư người ta cũng “loạn lạc” hơn, trái tim vượt lên trên cả lý trí nhưng chính lý trí lại kiểm soát con tim.

    Từ cái ngày đó, cái ngày mà Fany bước vào lễ đường cùng Nichkhun, trong tim Jinwoon như bị một đám mây mù che kín, ôm trọn lấy con tim và tạo ra những nỗi đau không rõ nguyên do.

    Hơn ai hết, cậu hiểu rõ mình thích cô và cũng hơn ai hết, cậu biết rằng cô thích Lâm Duy. Nhưng ai bảo yêu là muốn người mình yêu được hạnh phúc và cũng ai đó đã bảo tình yêu không cần sự ích kỷ nhưng nếu không có sự ích kỷ thì không phải là tình yêu.

    **********

    "Không có chuyển biến gì sao?" – Người con gái trẻ với bộ đồ đen toàn tập đưa ánh mắt sắc lẻm về phía cô gái đang ngồi đối diện.

    "Em sẽ cố, nhất định sẽ thực hiện đúng yêu cầu của unnie." – Cô gái run run bảo.

    "Năm ngày, hạn cuối đấy!" – Cô gái “đen” nghiến răng và vẻ mặt đầy suy tư.

    "Vâng." – Cái giọng vỡ òa như sắp khóc. – "Nhưng... có cần thiết phải...."

    "Cô quên cái chết của người đó thảm thương như thế nào rồi ư?" – Người kia quát lên.

    "Không không, em chưa bao giờ quên điều đó ngay cả trong mơ...." – Cô gái bỏ lửng câu nói rồi tiếp bằng giọng nói đầy nước mắt – "Nhưng.... có thể điều đó không thành thì sao? Người con trai kia không thể...."

    "IM NGAY! Bằng mọi giá phải làm hắn phải đau khổ, nỗi đau khổ mà người đó đã phải chịu cho đến khi nhắm mắt." – Tấm ảnh trong tay cô bị nhàu nát rồi bỗng cô quay lại nhìn chăm chăm xoi mói cô gái nhỏ tầm 16, 17 tuổi – "Hay là.... cô yêu hắn?"

    "Không không có chuyện đó! Chỉ là...." – Cô gái xua tay phản bác.

    "Vậy thì đi đi, 5 ngày nhớ đấy!"

    Nắng chiều liếm nhè nhẹ trên làn da trắng xinh của một người con gái đi trên lề đường. Nắng chiều làm khóe mắt cô long lanh ngấn nước. Nắng chiều rọi sáng những làn mây mù vây quanh cô gái. Và nắng chiều làm cô gái nhận ra một điều mà đáng lẽ phải nhận ra sớm hơn rằng trái tim cô đã có chủ, nó đã mãi mãi thuộc về một người. Cô muốn mỉm cười, cô muốn vui vì điều đó nhưng cái giờ khắc nụ cười nở trên đôi môi kia thì câu nói đanh thép đầy tính khẳng định lại hiện về trong miền kí ức.

    “Nhất định phải làm cho hắn đau khổ, hắn phải chịu nỗi đau khổ như nỗi đau mà người đó đã chịu cho đến khi nhắm mắt”

    Tình yêu của cô với “hắn” lớn lắm nhưng nó không đủ lớn để che khuất, để xóa đi nỗi hận thù trong cô. Rốt cuộc thì cô đang làm gì? Làm “hắn” đau khổ và rồi chính cô cũng sẽ đau khổ? Tim người con trai ấy đau liệu tim cô có tốt lành hơn chăng? Nhưng có đủ sức không? Cô có đủ sức để cầm dao đâm vào tim người ấy không? Mọi chuyện có lẽ đều đã được định sẵn.

    "Có biết không? Em yêu anh nhiều lắm và nếu có đau thì hãy nhớ rằng em cũng đang cùng anh cuốn vào vòng xoáy đó...."

    **********

    "Sica unnie đến chơi với Sora hả?" – Bé Sora chạy đến vòng tay ôm cổ con nhóc và cười toe toét.

    "Cho Sora nè!" – Sica chìa gói bánh ra trước mặt bé Sora rồi mắt con bé sáng rực lên.

    Sora kéo Sica vào nhà bằng mọi giá rồi nhăn nhó:

    "Sica unnie! Sora đói bụng."

    "Người nhà em đâu cả rồi? Người giúp việc cũng không nấu cơm sao?" – Sica thắc mắc nhìn quanh.

    "Họ đi hết rồi, hôm nay Sora ở nhà với Taecyeon oppa mà oppa không biết nấu cơm."

    Sica xoa đầu con bé rồi xông xả vào bếp. Tuy là ít tiếp xúc nhưng nấu nướng là nghề tay trái của Sica nên hôm nay cũng muốn trổ tài. (hic... trong fic hoàn toàn khác vs ngoài đời)

    "Ngồi ngoài kia chơi nha! Đợi chị nấu xong rồi hai chị em cùng ăn." – Sica nói vọng ra từ bếp.

    Taecyeon vừa bước chân vào nhà, đôi giày búp bê màu trắng trước thềm đập vào mắt cậu.

    "Ah! Oppa...."

    "Suỵt! – Taecyeon đưa tay làm hiệu.

    "Sao vậy Sora?" – Sica hỏi khi nghe thấy tiếng con bé mừng rỡ.

    "Không sao ạ! Đồ chơi đẹp mà." – Sora cười lém lỉnh.

    Taecyeon bước vào bếp, mùi thơm nức tỏa ra khắp gian phòng. Sica vẫn xào xào nấu nấu mà chẳng biết gì cả.

    "Cô có biết đang xâm phạm bất hợp pháp nhà của người khác hay không?" – Taecyeon tựa vào cửa bếp và phán một câu hùng hồn.

    "Huh?" – Sica nhìn Taecyeon khó hiểu.

    "Làm gì ở nhà tôi?"

    "Anh muốn đuổi tôi?" – Sica nhíu mày.

    "Tôi..." – Cậu chưa kịp nói hết câu thì bé Sora đã chạy đến cắt ngang.

    "Taecyeon oppa, em mời Sica unnie đến nấu ăn mà!"

    "Anh cũng nấu được mà bé?" – Taecyeon biện minh.

    "Vâng, oppa nấu được mà ăn xong là em nhập viện gần tháng trời luôn à." – Sora mỉa mai làm Taecyeon đỏ mặt.

    "Sora!" – Taecyeon hạ giọng sau khi lấy lại được bình tĩnh – "Anh là anh hai em hay chị ấy là chị hai em vậy? Sao lại đi bênh vực người ngoài?"

    "Người ngoài đâu, một nhà mà! Thôi, anh em mình ra ngoài để Sica unnie nấu ăn." – Sora kéo ông anh trai ra ngoài để lại Sica khúc khích cười trong bếp. Quả thật mỗi lần Sora xuất hiện, con nhóc luôn cười như chưa bao giờ được cười. Con bé Sora đúng là một thiên thần.

    "Ngon thật!" – Sora suýt xoa.

    "Bình thường! Chẳng là gì so với nhà hàng." – Taecyeon nhếch mép phán làm Sica hơi tức.

    "Sora thấy ngon là được." – Sora cười cười.

    "Ăn ít thôi, kẻo nhà hết thuốc đau bụng rồi!" – Taecyeon liếc xéo Sica.

    "Này sao anh cứ thích gây với tôi hoài vậy?" – Sica nhìn Taecyeon khó chịu rồi quay sang cười với Sora – "Ăn đi nhóc!"

    **********

    "Unnie ở lại đây luôn đi!" – Sora níu áo Sica không buông.

    "Sora ngoan, chị về kẻo ở lại không khéo đêm nay có kẻ ám sát chị không chừng."

    "Cô nói ai đấy?" – Taecyeon khó chịu.

    "Trúng ai thì trúng!" – Sica vẫy tay chào rồi bước lên taxi.

    "Sao lại nhìn anh như vậy?" – Taecyeon nhìn cô em gái khó tính đang lườm nguýt đủ kiểu.

    "Tại oppa mà Sica unnie về rồi kìa, bữa sau không cho oppa vào nhà luôn." – Con bé ngúng nguẩy bỏ lên phòng. Taecyeon chép miệng rồi thở dài não nề. Không hiểu sao cứ muốn chọc tức Sica thế không biết.


    Được sửa bởi Super Generation ngày Thu Aug 02, 2012 9:11 am; sửa lần 1.

    ho_con_cute_98
    Binh bét
    Binh bét

    Posts : 36
    Money $ : 52
    Join Date : 11/01/2012
    Birthday : 12/08/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Leo
    From : Bắc Ninh

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by ho_con_cute_98 on Tue Jul 31, 2012 9:20 am

    Super Generation đã viết:

    fic đó cũng nằm trong forum này lun nè bạn.
    của bạn Kana_love_Yuki đó
    kể về 1 cô gái mang một số phận đau thương và cuộc tình vs chàng trai tốt bụng
    nhưng cuối cùng vẫn là đau thương


    khó tìm quá.....hay bạn gửi link cho mình vs....*lười*
    tks trc

    ho_con_cute_98
    Binh bét
    Binh bét

    Posts : 36
    Money $ : 52
    Join Date : 11/01/2012
    Birthday : 12/08/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Leo
    From : Bắc Ninh

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by ho_con_cute_98 on Tue Jul 31, 2012 9:21 am

    ho_con_cute_98 đã viết:


    khó tìm quá.....hay bạn gửi link cho mình vs....*lười*
    tks trc


    ak`...mình tìm được rùi đây..........^^

    Super Generation
    Thiếu uý
    Thiếu uý

    Posts : 268
    Money $ : 412
    Join Date : 14/08/2011
    Birthday : 14/01/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Capricorn
    From : La La Land

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Super Generation on Thu Aug 02, 2012 9:09 am

    Chapter 76

    "Hắt xì!"

    "Oppa cảm nặng rồi!" – Yoona ngồi xuống cạnh Junsu.

    "Sao em lại ở đây?" – Junsu giật mình.

    "Vì ở đây có oppa." – Yoona cười tinh nghịch. Nắng đùa giỡn trên mái tóc màu hạt dẻ của cô bé. – "Nè!"

    "Gì đây?" – Junsu hỏi.

    "Thuốc cảm." – Cô bé nhún vai rồi dúi lọ thuốc vào tay cậu. – "Lần sau cẩn thận nhé, không phải ai cũng tốt bụng đưa thuốc cảm cho oppa như em đâu." – Nháy mắt rồi bỏ đi.

    **********

    “Oppa đỡ hơn chưa?”

    Send.....

    Yoona cất điện thoại rồi thở dài. Bỗng âm báo tin nhắn vang lên, chữ "Junsu" to đùng giữa màn hình làm cô bé vui sướng đến tột cùng.

    “Cũng khá rồi!”

    “Cảm ơn oppa!”

    Send....

    “Why? Anh có làm gì đâu?”

    “Vì đã trả lời tin nhắn của em”

    Send...

    Ở một nơi nào đó, có một cô gái đang thích thú với những mộng mơ của tuổi mới lớn, trên tay cô bé, một nhành hoa sữa trắng tin khôi đang lay động nhẹ dưới ánh nắng chiều.

    Và cũng một nơi nào đó, một chàng trai sững sốt nhưng rồi cùng thản nhiên để một nét vui thoáng qua trên khuôn mặt. Trên môi cậu xuất hiện một nụ cười.

    **********

    Fany và Nichkhun bước chân vào nhà cũng là lúc ánh nắng tắt hẳn ở phía tây chân trời.

    "Chào ông! Chào ba mẹ ạ!" – Cả hai đồng thanh.

    "Chào hai cháu! Vui chứ?" – Ông nội ân cần hỏi.

    "Vâng." – Cùng cười trừ rồi cùng bước về phòng.

    Fany mệt lừ nằm bẹp ra giường.

    "Ôi chiếc giường yêu quý, tao đã nhớ mày đến chừng nào!" – Cô rên rỉ rồi chìm luôn và giấc ngủ ngon lành.

    Một tuần quá ngắn ngủi cho những cảm giác hạnh phúc đã trôi qua, những chuỗi ngày mới lại bắt đầu và bắt đầu từ một giấc ngủ, một giấc mơ, mơ về một cánh đồng lau trắng xóa....

    **********

    "Em muốn oppa giúp một việc!" – Yoona từ đâu chạy đến níu tay Junsu.

    "Việc gì?" – Cậu bất đắc dĩ đáp lại.

    "Đứng yên!" – Nói rồi, cô bé nhướn người và nghiêng đầu, cười thật tươi bên cạnh Junsu.

    Tách! Ánh sáng nhỏ xoẹt qua khuôn mặt ngơ ngác của cậu.

    "Cảm ơn nha! Oppa rất ăn ảnh đấy!" – Yoona nói rồi vẫy chào tạm biệt và bước đi.

    **********

    12h30.

    Trăng có lẽ không ngủ được, vẫn sáng vằng vặc. Yoona cũng vậy, cô bé khẽ cười nhìn ngắm ông trăng trên cao, tay mân mê chiếc điện thoại màu trắng xinh xinh.

    Bất giác, những ngón tay chạm nhẹ vào bàn phím điện thoại.

    "Có gì không?" - Đầu dây bên kia, giọng con trai phát ra mệt mỏi.

    "Không, chỉ muốn nghe thấy giọng oppa thôi." – Yoona cười.

    "Không có gì thì anh cúp máy đây!"

    "Oppa."

    "....."

    "Chúc ngủ ngon!"

    Tút...tút...tút.....

    Cô bé thở dốc, khuôn mặt đượm nét buồn.

    Không biết từ bao giờ, trạng thái này lại đến với cô bé như một người bạn, người bạn đó luôn gõ cửa ngay cả trong những giấc mơ....

    **********

    Đầu đông những ngày có nắng, có gió, trên chiếc xe màu xanh dương quen thuộc, khoảng không im lặng vẫn khéo dài.

    "Yuri, điện thoại kìa!" – Junho nhắc khẽ.

    "Ừ!" – Yuri gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu, vớ lấy chiếc điện thoại.

    "Taecyeon oppa? Có chuyện gì vậy ạ?" – Yuri nhỏ nhẹ.

    "Em gái yêu quý! Em là người tốt bụng nhất trần đời!" - Taecyeon lên giọng. Chịu hết nổi với anh chàng này, ai cũng “em gái yêu”.

    "Stop! Oppa muốn nhờ vả gì hả? Không cần phải tâng bốc vậy đâu, em vốn tốt bụng rồi nên oppa có nói cũng không thay đổi được gì đâu ạ!" – Yuri khúc khích cười, không để ý một ánh mắt nhìn cô khó chịu.

    "Hờ! Em gái thông minh! Tiffany gọi mấy ngày nay không được. Em... giúp anh một việc nhỏ, làm xong cho kẹo." - Taecyeon dụ.

    "Em lớn rồi oppa ạ! Hì!"

    "Là thế này, cho anh...... &!^#**" - Taecyeon ngập ngừng.

    "&*^$%&. OK!"

    "Yes! Yêu em gái quá! Em đúng là vị cứu tinh của đời anh." - Taecyeon vui sướng.

    "Thôi được rồi! Em cũng yêu oppa mà!" – Yuri trêu nhưng trò đùa hơi quá trớn rồi thì phải. Bằng chứng là khuôn mặt ai đó đã đỏ bừng bừng bên cạnh cô.

    Càng ngày cô càng không hiểu ông anh Taecyeon này. Chẳng biết trong lòng nghĩ gì nữa nhưng mà thôi, giúp thì giúp cho trót. Cô khẽ cười rồi cất điện thoại vào túi.

    Bỗng chiếc xe phanh gấp bên lề đường làm cô ngã người về phía trước.

    Quay sang Junho, khuôn mặt cậu hơi chuyển sắc, không biết có chuyện gì đây?

    Đến trước cổng trường, Yuri vừa đặt chân xuống xe thì nghe thấy giọng nói có vẻ đầy đe dọa của Junho vang lên bên tai.

    "Ra về cô lên sân thượng gặp tôi!"

    Cô chưa kịp hỏi gì thì chiếc xe đã khuất bóng ở nhà xe trong trường.

    Khẽ lắc đầu, cô bước nhanh về lớp.

    **********

    Ra về, sân trường vắng lặng, thưa thớt người và có lẽ sân thượng còn vắng hơn.

    Những bước chân nặng nề cứ đeo bám cô trên lối lên cầu thang đến sân thượng. Phía sau cánh cửa kia chính là Junho, là người mà cô yêu nhưng mà cái cảm giác lúc này thật lạ, chưa bao giờ cô cảm thấy áp lực như thế này trước khi gặp cậu.

    Cô đẩy cửa bước ra ngoài, đằng hắng khẽ ra dấu sự có mặt của mình nhưng dường như Junho vẫn không để ý đến.

    Cậu đứng đó, cách cô mười bước chân thôi nhưng sao mà xa thế.

    "Cậu gọi mình?" – Cô lấy hơi rồi hỏi khẽ.

    Không có tiếng trả lời, Junho cứ ý như một pho tượng đứng. Cà vạt ca rô đen trắng tung bay trong gió chiều. Nắng chiều nhuộm màu tóc cậu và nhuộm luôn cả tâm hồn cậu.

    Một tiếng thở dài não nề mà dù Junho có cố nén cô vẫn nhận ra.

    "Yuri này! Tôi nghĩ đến lúc kết thúc trò chơi phục hồi trí nhớ này rồi." – Cậu nói chậm rãi, chậm hết mức có thể để tai cô có thể nghe và tim cô có thể đau theo những lời đó.

    "....."

    Junho quay lại phía Yuri. Ánh mắt cương quyết của cậu xoáy vào tia nhìn của cô. Đôi mắt đó.... sao lại nhẫn tâm nhìn cô như vậy?

    "Vì... dù ở quá khứ hay hiện tại, hình như anh đã yêu em mất rồi!"

    Ánh nắng chiều ngọt lịm quyện vào mùi hương thoang thoảng. Không hẳn là một câu tỏ tình nhưng nó là một bắt đầu, bắt đầu của một kết thúc.

    Đôi mắt cô và cậu, chạm nhau ở một điểm nào đó, bất định trên không trung. Trái tim cô và cậu, kể từ giờ phút ấy lại bắt đầu chung nhịp đập hay có phải chăng trước giờ đã vậy, chỉ là có ai đó cố gắng phủ định điều ấy mà thôi!

    Super Generation
    Thiếu uý
    Thiếu uý

    Posts : 268
    Money $ : 412
    Join Date : 14/08/2011
    Birthday : 14/01/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Capricorn
    From : La La Land

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Super Generation on Thu Aug 02, 2012 9:31 am

    Chapter 77

    Taecyeon ngồi bên cửa sổ trong phòng hội PM, bất giác cậu cười vang lên. Vừa xin Yuri số điện thoại của ai đó nhưng lại chẳng hiểu mình xin làm gì.

    Đã xin chắc phải gọi thử máy một lần. Nghĩ là làm, Taecyeon bấm bấm điện thoại.

    Tiếng tút kéo dài như hơi thở của cậu. Đợi chờ, cái cảm giác đợi chờ từng phút một sao mà đau tim đến vậy?

    "Alo!" - Giọng con nhóc lạnh lùng vang lên.

    "Ch... chào!" – Câu duy nhất Taecyeon có thể nói mà nói cũng không liền mạch nữa.

    "Ai đó?" - Con nhóc hỏi, giọng đượm chút buồn.

    "Là tôi. Tảng băng di động." – Taecyeon trêu.

    "Cúp máy đây!"

    Vừa định dập máy thì cái giọng đầy chất mỉa mai của Taecyeon lại vang lên:

    "Lạ thật! Sao không phải là băng tượng mà cứ phải là băng di nhỉ?

    "Ý anh là gì?"

    "Không gì cả, tôi đang tưởng tượng xem tình yêu sau này của một con nhóc lạnh lùng hơn cả băng như cô sẽ thế nào?" – Taecyeon cười tươi.

    "Tình yêu ư? Điên khùng!" - Con nhóc cười nửa miệng rồi dập máy và quăng cái điện thoại sang một bên.

    Nhưng có lẽ đó là một hành động tượng trưng cho thần định mệnh. Con nhóc có biết rằng cô vẫn chưa kịp dập máy, chỉ là một cái bấm hụt thôi. Con nhóc có biết rằng có một chàng trai ở đầu dây bên kia vẫn còn cầm khư khư cái điện thoại trong tay để nghe thầm tiếng khóc của một cô gái. Con nhóc có biết rằng những điều cô nói với con gấu bông trắng to đùng đã bị người thứ ba biết được. Đó chính là chàng trai đang cầm điện thoại trên tay.

    "Sica! Xuống nhà ăn cơm nào con!" – Hình như là mẹ con nhóc. Bà gõ nhẹ cửa.

    "Con không đói. Ba và mẹ ăn trước đi ạ." – Cô nói vọng ra.

    Và rồi không thấy tiếng người phụ nữa đáp trả. Và rồi không gian chìm vào im lặng. Và rồi bắt đầu xuất hiện những tiếng nấc cố nén trong cổ họng. Và rồi tiếng khóc lớn dần, lớn dần.

    Đầu dây bên kia, Taecyeon cảm thấy tim mình nhói theo tiếng khóc của ai đó. Cậu không hiểu gì về Sica! Ngoài cái tên, tuổi, giới tính, lớp và điện thoại thì cậu chẳng biết gì về cô cả. Cậu đứng như phỗng cầm điện thoại trong tay, dường như cậu muốn bóp nát luôn cả điện thoại như Trần Quốc Toản bóp nát quả cam.

    Sica gạt nhẹ dòng nước mắt, quay sang ôm con gấu bông vào lòng, nhủ thầm:

    "Mày có biết không? Tao là một đứa trẻ đáng bị nguyền rủa. Lẽ ra tao không nên xuất hiện trên cõi đời này..."

    "Sica, ba vào được không?" – Giọng nam trầm vang lên ngoài căn phòng.

    "Vâng!" – Cô xóa vết tích của những giọt nước long lanh trên mặt đi.

    Ba cô bước đến ngồi cạnh, trên môi ông, nụ cười hiền hậu vẫn luôn thường trực.

    "Con khóc à?" – Người đàn ông mang giọng nói ấm áp của cái tuổi trung niên nhìn cô con gái yêu quý.

    "Không ạ, có chuyện gì không appa?" – Cô đánh trống lãng.

    "Không có chuyện gì thì không được nói chuyện với con gái yêu à?"

    "Con không có ý đó. Chỉ là hơi lạ." – Cô quay mặt đi hướng khác.

    "Sao rồi? Con gái tuổi mộng mơ đã tìm được hoàng tử chưa hả công chúa bé bỏng?" – Ba cô lên tiếng đùa.

    Cô chỉ nhếch mép cười buồn. Ngày gì thế không biết, sao ai cũng hỏi cô về những chuyện thế này?

    "Con lớn rồi vả lại công chúa của appa chưa bao giờ tin vào tình yêu cả."

    Người đàn ông nhìn con khó hiểu:

    "Không tin vào tình yêu là sao? Con à... tình yêu là một thế giới màu hồng đối với những người đang yêu. Nó tuy mơ hồ nhưng lại rất hiện hữu. Nó là gia vị cho cuộc sống thêm “ngon” hơn." – Ba cô lên bài giáo huấn nhưng ông càng nói càng khiến con nhóc “ghê tởm” cái thế giới màu hồng đó.

    "Vậy... appa cũng từng ở trong thế giới màu hồng đó với một người con gái?" – Cô chăm chú đợi câu trả lời.

    "Phải." – Ba cô gật đầu.

    "Và người đó.... không phải là mẹ con?" – Đây mới thực sự là điều mà cô muốn hỏi. Cô đã băn khoăn lâu lắm rồi.

    "Con..." – Một thoáng bàng hoàng. Những gì con gái ông vừa nói làm ông sửng sốt. Tại sao cô lại biết điều đó trong khi....

    "Appa không cần phải ngạc nhiên vậy đâu. Từ khi còn là con bé 6 tuổi, con đã biết rồi. Appa và umma đến với nhau không phải vì tình yêu mà là vì trách nhiệm. Trước khi cưới, mẹ đã mang thai con hai tháng. Chỉ vì con mà appa và umma đã phải chôn vùi tình yêu cá nhân của mình để sống quãng đời con lại trong sự u ám và nặng nề của trách nhiệm đang đè trên vai." – Cô kể và mơ màng nhìn ra bầu trời ngoài kia. Ước muốn lúc đó chỉ là được bay lên và thoát khỏi trần thế này.

    "Không phải như vậy đâu con à..." – Người đàn ông ra sức thanh minh.

    "Mặc dù hai người đã cố tạo nên một gia đình hoàn hảo, cố xây một bức tường thành kiên để cố để bao bọc con, tránh cho con khỏi những tổn thương nhỏ nhất nhưng... con biết hết, con biết sự ra đời của con là một sợi dây ràng buộc hai con người. Đáng ra con không nên xuất hiện, như vậy sẽ tốt cho cả appa và umma và cả con nữa phải không?" – Cô hỏi, câu hỏi không cần câu trả lời.

    "Ba..." – Giọng người đàn ông nghèn nghẹn.

    "Con biết hết! Biết tất. Appa và umma chỉ ra vẻ trước mặt con để cho con ảo tưởng rằng mình có một gia đình hạnh phúc nhưng... đáng tiếc thay, không biết bao đêm con thấy 2 người cãi nhau, không biết bao nhiêu đêm con nhìn thấy appa ôm gối ra phòng sách để ngủ. Rồi... rồi con còn thấy appa đi cùng một cô gái khác mà đó không phải là umma." – Cô khóc, lần đầu tiên từ khi biết được sự thật phũ phàng đó, cô đã khóc trước mặt ba.

    "Nhưng ba mẹ thật lòng thương con." – Ba cô cố biện minh.

    "Phải, 2 người thương con nhưng con... con là kẻ đáng nguyền rủa. Vì con mà 2 người không thể tìm được tình yêu thật sự của đời mình. Có đáng không? Tại sao 2 người lại cứ phải sinh con ra, tại sao khi sinh ra rồi không gửi vào trại trẻ mồ côi mà nuôi con làm gì? 2 người không thấy bất công sao?" – Cô vỗ ngực, hít một hơi thật sâu rồi hạ giọng. – "Con không cần cái thứ hạnh phúc ảo đó. Appa bảo tình yêu là tốt sao? Appa bảo tình yêu là màu hồng nhưng con lại chẳng thấy thế. Tình yêu chi là một khối khí màu hồng bị cầm giữa một thế giới màu đen u ám."

    "Sica, ba xin lỗi con nhưng con phải biết là ba mẹ phải sinh con ra, ba mẹ phải nuôi con vì con chính là tình yêu của ba mẹ." – Ba cô nhìn con gái đầy đau khổ.

    "Appa... nhưng appa phải sống vì tình yêu của mình." – Cô nhíu mày.

    "Phải, sống vì tình yêu của mình và con là tình yêu của ba nên ba sẽ sống vì con." – Người đàn ông mỉm cười chua chát.

    Không còn bất cứ tiếng động nào nữa. Cô nhìn người cha của mình. Những nếp nhăn lộ rõ trên khóe mắt. Cô thầm trách chính bản thân mình, tại sao cô lại làm đau một người cha mẫu mực như vậy bằng những lời nói không ra gì?

    "Tất nhiên, con yêu appa...." – Cô cười, chất buồn nhuộm đen cả nụ cười u tối.

    "Con gái..." – Ba con nhóc dang rộng tay, chuẩn bị làm cái hành động mà một người cha vẫn luôn làm để cho con họ hiểu rõ, họ yêu nó đến nhường nào.

    "Nhưng vì yêu appa nên con không muốn appa bị bất cứ điều gì ràng buộc, nhất là khi sợi dây ràng buộc không cho appa thoát ra khỏi tù ngục lại là con, tình yêu của appa." – Nói rồi, cô bỏ ra ngoài.

    Người đàn ông bất lực cúi đầu, khẽ buông một tiếng thở dài não nề:

    "Ba xin lỗi con, ba không xứng...."

    Câu nõi bỏ lững nữa chừng vì tiếng chuông điện thoại thúc giục bên tai.

    "Alo." – Người đàn ông nhấc máy, giọng nói tuy có buồn nhưng cũng không ít phần vui sướng.

    Đầu dây bên này, Taecyeon đã nghe được những lời nói của người đàn ông mà con nhóc gọi là ba ấy. Cậu nhếch mép cười.

    "Thì ra, đây mới chính là tình yêu mà ông ta nói."

    capricorn
    Đại tá
    Đại tá

    Posts : 1832
    Money $ : 2264
    Join Date : 22/08/2011
    Birthday : 07/01/1999
    Age : 17
    Sex : Nữ Capricorn
    Occupation : Student~ Sone
    From : taeny fam

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by capricorn on Thu Aug 02, 2012 10:17 am

    tèm tém tem
    *nhét vào túi*
    thế là lấy được con tem rồi
    sr bạn vì k chịu đọc fic thường xuyên nha
    h ms ló mẹt vào
    chap ms để chiều mình đọc nha
    bây h đi cm xíu đã
    lâu lắm k vào 4rum mà

    Super Generation
    Thiếu uý
    Thiếu uý

    Posts : 268
    Money $ : 412
    Join Date : 14/08/2011
    Birthday : 14/01/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Capricorn
    From : La La Land

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Super Generation on Mon Aug 06, 2012 8:41 am

    Chapter 78

    Trời về chiều đêm se lạnh, những cơn gió được thể cứ cuốn tung những chiếc lá bay lên không trung để rồi đáp xuống một cách nhẹ nhàng trên hè phố.

    Gió làm chiếc áo choàng xanh phớt nhẹ bay bay. Gió khiến cho dáng hình nhỏ nhắn của cô gái đứng bên hồ như nghiêng ngả và cuốn theo chiều gió. Gió làm cô gái vốn đã nhỏ lại càng nhỏ hơn giữa không gian bao la nhưng cô độc này.

    "Người ta sẽ nghĩ rằng cô điên nếu cứ đứng yên như tượng và... có vẻ là muốn nhảy xuống hồ tự tử đấy." – Taecyeon bước đến bên cạnh Sica, hướng mắt về phía dòng nước yên bình kia.

    "Tự tử sao? Nếu có thể." – Cô cười chua chát.

    "Tại sao cứ phải giấu mình vào vỏ ốc như vậy?" – Taecyeon nheo mắt nhìn con nhóc.

    "Ý anh là gì? Tôi không hiểu!"

    "Tôi biết cô hiểu." – Lời khẳng định của Taecyeon làm Sica thẩn thờ, khẽ quay mặt đi hướng khác.

    "Phải nhưng vì tôi thích thế. Những người như anh không bao giờ hiểu được những người như tôi." – Cô cười mỉa mai.

    "Những người như tôi thì sao? Những người như cô thì sao?"

    "Đừng cố làm ra vẻ mình hiểu người khác. Điều đó thật tầm thường." – Cô quay lưng bước đi trước sự ngỡ ngàng của cậu.

    "Cũng đừng khẳng định người khác không hiểu mình trong khi mình không hiểu gì về họ." – Taecyeon gọi với theo, mặc cho Sica có nghe thấy những gì cậu vừa nói hay không.

    Gió lại nổi lên, gió mát dịu chứ không lạnh căm. Sica buông tiếng thở dài não nề. Không biết từ bao giờ, cuộc sống này lại nhiều ưu phiền đến vậy. Không biết từ bao giờ, cái vỏ ốc cô tự tạo nên cho mình lại cứng rắn đến vậy, cứng đến nỗi dù có cố thế nào cũng không thể thoát khỏi nó để trở về là con người thật của mình.

    Một tiếng sét chói tai vạch nên một đường sáng trắng trong đầu óc non nớt của cô gái 17 tuổi. Đầu óc mông lung, hai tai cô như ù đi, trước mắt cô là cái cảnh gì thế này. Người đàn ông kia đang khoác vai một người phụ nữ bước đi một cách hiên ngang trên đường phố đông người. Đông người thì sao chứ? Cũng chẳng thể lấn át đi cái hình ảnh đáng sợ kia.


    Tình yêu... ừ... thì ra đây mới chính là tình yêu!!! Mình vẫn là kẻ đáng bị nguyền rủa và là đứa trẻ đáng ra không nên sống! Cô thầm nghĩ rồi không biết từ lúc nào, những giọt nước lăn tăn đã làm ướt cả khuôn mặt đượm buồn.

    "Người đó là ba cô sao?" – Taecyeon bước đi sau Sica từ nãy giờ mới lên tiếng. Nhìn dáng vẻ sững sờ và những gì đã nghe được, cậu phần nào cũng hiểu được vấn đề.

    Sica không nhìn Taecyeon, lấy lại bình tĩnh và... cười. Nụ cười thật hiếm thấy bởi lúc đó, đứa con nào có thể cười đây?

    "Nhưng... người đi bên cạnh ông ta...."

    "Không phải là mẹ cô." – Taecyeon cắt ngang.

    "Sao anh biết? Anh còn biết những gì về cuộc sống của tôi đây!?" – Sica tức giận.

    "Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy. Nhìn cô khóc thấy không quen xíu nào." – Taecyeon nhún vai.

    "Anh chưa trả lời câu hỏi của tôi."

    "Tôi đã nói với bạn đừng vội khẳng định người khác không hiểu gì về mình trong khi mình chưa hiểu gì về họ rồi mà." – Taecyeon lặp lại.

    "Sica." – Người đàn ông kia chạm mặt con nhóc và Taecyeon một cách tình cờ.

    "Con gái anh à?" – Người phụ nữ bên cạnh níu níu cánh tay của ông ta.

    "À... ừ."

    "Cô có dám đối diện với nó không? Cô là kẻ mạnh cơ mà, không lẽ vì một nguyên nhân nào đó lại trở nên yếu đuối và sợ sệt đến vậy sao?" – Taeceyon thì thầm vào tai con nhóc.

    "Appa/ Con!" – Hai cha con cùng nhau lên tiếng để rồi cùng nhau im lặng.

    "Bạn trai con à/Bạn gái appa à?" – Một lần nữa lại chạm nhau trong lời ăn tiếng nói.

    "Cháu chào bác. Cháu là Taecyeon, bạn khác lớp của con gái bác." – Cậu nhanh nhẩu làm tăng thêm phần “sinh động” cho cuộc nói chuyện đầy căng thẳng này.

    "Chào cháu, cô là..."

    "Là tình yêu của appa cháu. Cô không cần nói nữa đâu ạ." – Con nhóc cắt ngang lời người lớn.

    "Sica, sao lại ăn nói với cô ấy như vậy?" – Ba con nhóc cảm thấy hơi tức giận.

    "Vì cô ấy là người mà appa yêu sao? Tại sao appa lại nói dối con? Thà rằng ba mẹ cứ ký vào đơn ly hôn không phải cả appa, umma và cả con nữa sẽ thấy thoải mái và hạnh phúc hơn sao?" – Con nhóc nhìn thẳng vào mắt ba nó, đôi mắt ấy sao thật mà lại ảo ghê thế? – "Chính vì cả appa và umma đều chỉ giấu diếm tình yêu cá nhân sau cái vỏ bọc của gia đình hạnh phúc nên con mới vậy, mới cảm thấy tình yêu mà ngày nào phim ảnh báo chí cũng nhắc đến là một điều thừa thải." – Nói rồi, con nhóc quay lưng đi, cô không muốn ai đó nhìn thấy vẻ đau khổ của cô lúc này. Ngày mai sẽ là một ngày mới nhưng ngày mới đâu hẳn là một ngày tốt đẹp cơ chứ!

    **********

    "Fany, lấy giùm cốc nước đi!" – Nichkhun vừa xem TV, vừa sai bảo.

    "Sao lại sai tôi, anh không có tay à?" – Fany đốp lại ngay.

    "Vợ phải phục vụ chồng mới đúng chứ?" – Nichkhun cười nham hiểm.

    "Cho tôi xin, nghe thấy từ vợ chồng mà nổi cả da gà." – Cô giãy nảy.

    "Vậy đi ngay vào bếp, mang nước ra đây!" – Nichkhun dùng tay chỉ chỉ.

    Cô ngoan ngoãn y như con hổ đã bị thuần phục. Mang nước ra cho Nichkhun mà cứ muốn đổ cả cốc nước lên người cậu cho hả dạ.

    If you wander off too far,

    my love will get you home....

    "Alo, Yuri à?"

    "Không phải mình thì là ai chứ?"

    "Chà, dạo này đi chơi với chàng nên quên mất bạn bè rồi nhỉ? Đáng buồn thật!" – Fany trêu.

    "Không thèm chơi với cậu nữa!"

    "Ơ.. thế không phải à?"

    "Thôi, không nói chuyện đó nữa. Cậu đã đi đâu, làm gì suốt cả tuần qua?" - Yuri bắt đầu điều tra.

    "Có gì đâu, đi chơi ý mà. Ngày nào cũng ở khách sạn ngàn sao. Hì, khi nào có thời gian rồi dẫn cậu đến đó nghen." – Fany cười trừ.

    "Mình có việc rồi, lại bye thôi!!!!!!!" - Yuri vội vàng dập máy.

    Fany khẽ cười. Cô bạn của cô giờ đã có “những mối quan tâm mới” rồi!


    Super Generation
    Thiếu uý
    Thiếu uý

    Posts : 268
    Money $ : 412
    Join Date : 14/08/2011
    Birthday : 14/01/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Capricorn
    From : La La Land

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Super Generation on Mon Aug 06, 2012 9:00 am

    Chapter 79

    Người đó chết rồi... Cái chết thật là đau khổ... Còn cái tên đã gây nên sự đau khổ trong lòng người ấy vẫn còn có thể hiên ngang mỉm cười trên trần gian này.... Hắn nhất định phải chịu hậu quả... Hắn phải đau khổ...

    “Cô phải làm cho hắn đau đớn đến lúc chết.”

    Đêm tĩnh lặng, cô gái nhỏ bật dậy sau một giấc mơ khủng khiếp. Cái chết, niềm đau.

    "Làm sao bây giờ? Unnie ơi, em phải làm sao bây giờ?" – Cô gái khóc nấc lên rồi nhìn ảnh mình trong gương, mỉm cười đầy ẩn ý.

    **********

    Fany và Nichkhun vừa vào đến cổng trường thì bỗng từ đâu xuất hiện... 3 tên “điên”, tự dưng nhảy ra quàng vai bá cổ, ôm hôn Nickhun “thắm thiết” và tha hồ nhéo má Fany đỏ lừ.

    "Ahhhh! Đau!" – Fany hét lên.

    "Bọn này làm cái trò gì vậy!!?" – Nichkhun thét lên nảy lửa, ngay lập tức, trò đùa chấm dứt. Dư âm của cậu là một tràng cười dài thật dài.

    "Haha...hihi... Chuyện vui mà giấu anh em, muốn phạt gì đây?" – Junsu vỗ vai Nichkhun và nháy mắt với Fany.

    Cả cô và Nichkhun đều thừa hiểu cái “chuyện tốt” của Junsu là gì nhưng đường chối cãi dù hẹp vẫn phải đi.

    "Chuyện tốt gì cơ!?" – Fany vênh vênh hay cố làm ra vẻ là “không liên quan”

    "Cả tuần qua chàng và nàng đã làm gì?" – Taecyeon chớp mắt, sáng long lanh.

    "Làm gì là làm gì? Mà nói vậy là có ý gì?" – Nichkhun gạt phăng.

    "Ý gì Wooyoung nhỉ? Ý gì là sao nhỉ? Nói rõ thế mà cũng không hiểu. Giờ mới biết ma lực của tình yêu, nó làm người ta có những suy nghĩ mù quáng, làm những người vốn thông minh lại trở nên ngu ngu đần đần. Haha..." – Junsu ôm bụng.

    "Tình yêu gì lúc này? Phải là..." – Wooyoung bỏ lửng câu rồi ba tia nhìn xuẹt ngang nhau, cả ba cùng đồng thanh:

    "HÔN NHÂN!!! Haha....hehe...hihi!" – Tiếng cười man rợn làm Fany và Nichkhun mặt đỏ ửng mà không thể làm gì nổi.

    "Đang lảm nhảm cái gì đó? Có im đi không?" – Nichkhun quát.

    "Không không, chỉ là có hai kẻ cưới mà không cho bạn bè biết rồi lẳng lặng đi hưởng tuần trăng mật “hai mình” không à?" – Junsu ngó lơ.

    Taecyeon nhìn hai gương mặt khắc khổ của Fany và Nichkhun, chàng động lòng thương cảm, nhẹ nhàng rút ra một tấm thiệp màu trắng viền hồng, bên ngoài đính thêm một chiếc nơ ở góc trái.

    "Xem đi!" – Taecyeon đưa tấm thiệp cho Nichkhun, được thể và cũng vì tò mò, Fany kiễng chân lên xem.

    "Ngày cưới của hai người, bọn này đi chơi không về nhà, sáng lại ngủ dậy muộn nên tấm thiệp được nằm trên bàn từ ngày này sang ngày khác, mấy hôm sau mới phát hiện." – Junsu giải thích.

    "Ông nội Nichkhun “nhanh tay lẹ mắt” thật! Không biết danh sách những người nào được gửi thiệp nữa. Mà không biết chừng tin này lan rộng rồi ý chứ. Tội nghiệp em gái anh." – Wooyoung nhìn Fany đầy bí ẩn.

    "Mấy oppa này!" – Fany nhíu mày khó chịu rồi ngúng nguẩy bỏ vào lớp.

    Nichkhun ngẩn người nhìn Fany bước đi. Hợp đồng giữa tôi và cô.... có kết thúc theo cách này hay chăng?

    Điều 2: Không được tiết lộ cho bất kì ai về quan hệ giữa hai bên.

    **********

    "Nói chuyện với em một lát được không?" – Yoona bước đến trước mặt Junsu.

    "Xin lỗi, anh đang bận." – Junsu tìm cách tảng lờ cô bé.

    "5 phút thôi." – Cô bé níu áo Junsu mà có vẻ như là van xin.

    "Ừm."

    Trên băng ghế đá dài, Junsu ngồi im lặng, lâu lâu lại ngước nhìn Yoona đầy khó hiểu. Cô bé xin cậu 5 phút nhưng trên thực tế đã gần 5 phút trôi qua, không hiểu cô bé đang và sẽ làm gì nữa.

    "Em hẹn anh ra chỉ để ngồi thế này thôi à?" – Junsu lên tiếng.

    "Em biết là chưa qua 5 phút phải không?" - Yoona vẫn không nhìn cậu.

    Junsu nhìn Yoona chăm chú. Đây dường như không còn là cô bé của ngày thường. Yoona mà cậu biết không hề có những phút giây đầy suy tư và trầm lắng như vậy hoặc ít ra thì những phút giây đó không phải dành cho cậu. Yoona nhí nhảnh, tươi vui như ánh nắng ban mai buổi sáng, còn giờ đây, bên cạnh cậu, cô bé như một nét đẹp hoàng hôn, trầm buồn và... tĩnh lặng đến lạ thường.

    "Em sắp đi rồi." – Cô bé bình thản nói.

    Thoáng ngạc nhiên trước tin này vì thú thật nó cũng hơi bất ngờ khi cô bé ngày nào cũng bám riết lấy cậu giờ lại chủ động rời xa cậu.

    "Vậy hả?" – Junsu cố lấy lại vẻ bình tĩnh với lại trước giờ, cậu vẫn luôn vậy, thản nhiên đến mức vô tâm.

    "Em chỉ muốn nói tạm biệt oppa." – Vẫn không nhìn Junsu lấy một lần.

    "Vậy thì chúc em sống tốt." – Junsu cười nhưng nụ cười lại mang ý nghĩa xã giao thông thường.

    "Oppa không có gì để nói với em ngoài câu đó sao?" – Yoona quay lại nhìn Junsu, ánh mắt cô bé chan chứa sự thống thiết nhưng lạ rằng nhìn vào đôi mắt ấy, ai cũng thấy rõ rằng cô bé đang rất hài lòng.

    "Em muốn nghe gì nữa sao?" – Junsu nhíu mày.

    "Không. Tốt thôi!" – Yoona nhẹ nhàng đứng dậy và lướt ngang qua Junsu như một cái bóng, một cái bóng vô tình nhưng liệu cái bóng đó có vô tình như người ta vẫn nghĩ hay không?

    Sống mũi cay cay, Yoona đã khóc nhưng hãy tin rằng cô bé khóc là vì mãn nguyện, sung sướng chứ không phải là vì tiếc nuối, đau khổ...

    Chị gái cô bé, Yoon Hyun – người yêu cũ của Junsu – đã chết. Người con gái ấy ra đi trong sự đau khổ tột cùng. Yoona ngây thơ và trong sáng, Yoona cả tin và yếu đuối. Chính vì cái chết của chị gái là một cú shock quá lớn cho một cô bé lúc ấy mới chỉ 14 tuổi nên cô bé luôn luôn tin rằng người bạn trai cũ chủa chị mình chính là người đã đem màu đen đến cho cuộc đời chị gái cô, là người cướp mất “người thân duy nhất” ra khỏi cuộc đời cô.

    “Hãy làm cho hắn đau khổ như nỗi đau mà Yoon Hyun unnie đã phải cắn răng chịu đựng cho đến lúc chết, nếu không làm được như vậy đừng bao giờ nhận mình là em gái của Yoon Hyun..”

    Lời nói đó như một lá bùa trói buộc cô bé với số phận nghịêt ngã. Nhưng cô bé yêu Junsu, đó là điều không ai có thể phủ nhận. Lắm lúc, giữa những giấc mơ ùa về mang theo hình ảnh chị gái với guơng mặt trắng bạch làm cô bé không khỏi bàng hoàng. Nhìn Junsu cười đùa đối với cô bé - một người thầm yêu cậu – là một niềm vui sướng – nhưng còn với Yoona – em gái của Yoon Hyun - lại là một nỗi căm tức đến tận xương tuỷ.

    Rời xa Junsu... một cách giải thoát không phải là tốt nhất nhưng làm người mình yêu đau khổ quả là không nhẫn tâm vả lại Yoona vẫn luôn nghĩ rằng Junsu chưa hề yêu cô nên có ở lại cũng chẳng ích gì. Chi bằng cứ để thời gian làm mờ đi tất cả... tình yêu và thù hận... có đúng sẽ phai dần theo tháng năm?

    Đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh nhưng cũng đừng bao giờ bảo hoàn cảnh không ép buộc con người...

    Super Generation
    Thiếu uý
    Thiếu uý

    Posts : 268
    Money $ : 412
    Join Date : 14/08/2011
    Birthday : 14/01/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Capricorn
    From : La La Land

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Super Generation on Mon Aug 06, 2012 9:01 am

    cho mình xin lỗi các bạn đọc nhé
    mấy bữa nay ko post tiếp chap đc
    tại bận túi bụi hết

    chân thành xin lỗi :(

    ho_con_cute_98
    Binh bét
    Binh bét

    Posts : 36
    Money $ : 52
    Join Date : 11/01/2012
    Birthday : 12/08/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Leo
    From : Bắc Ninh

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by ho_con_cute_98 on Mon Aug 06, 2012 9:09 am

    hjc.....dạo này chap ra hơi chậm đóa bạn...nhưng bạn bận thì thui....mình tuần này cũng đang lao đầu học rùi....hjc....

    Sponsored content

    Re: [Fanfic] Three Months for Love ~~ 9PM ~~ chapter 112

    Bài gửi by Sponsored content Today at 4:11 am


      Hôm nay: Sat Dec 10, 2016 4:11 am