Girls' Generation Vietnamese Fanclub
Happy Women's day , Happy Birthday Taeyeon ♥ !

Top posters

Hannah (6287)
 
ImYoonacute1999 (5492)
 
Syn_luv_HyoCa (4622)
 
Ngốc♥TaeNy (4554)
 
ryn_luv_s9 (4453)
 
khOai.babie :") (4446)
 
playgirl_snsd (4368)
 
rabbitkut3_137 (4134)
 
mi♥s9 (3824)
 
hanhphuckhilasone (3822)
 

Chat Box

Auto Login
Chatbox GGVNFC [Off] - Online [?] Away [?]

    [fanfic] All I need is you

    Share

    tae_taeny
    Thượng tá
    Thượng tá

    Posts : 1456
    Money $ : 1149
    Join Date : 18/11/2011
    Birthday : 16/03/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Pisces
    From : Viet Nam

    [fanfic] All I need is you

    Bài gửi by tae_taeny on Sun Nov 27, 2011 7:31 pm

    All I Need Is You





    Shot 1




    Seoul.



    Những ngày đông.



    Gió bấc thổi thoáng.



    Lạnh thấu xương.



    Bầu trời đêm dày đặc màu đen.



    Chi chí những ánh sao.



    Tuyết bỗng rơi nhẹ.



    Phủ đầy trên những cành cây trụi lá.



    Con đường đầy tuyết, đâu đó bị lõm xuống thành hai hàng đều nhau theo đường zig zag. Cô gái nhỏ đi trên tuyết. Đầu đội mũ len, người vận áo khoác dày, chân mang ủng chuyên dụng cho ngày đông. Tưởng chừng như vậy là đủ ấm, thế nhưng cô gái vẫn chụm lòng bàn tay vào nhau, hà hơi vào đó mà tìm hơi ấm cho mình.



    Cô chậm chạp bước đi, chốc chốc lại xốc chiếc balo to sụ đang đeo trên lưng. Hôm nay, ngày thử việc của cô lại thất bại. Cô đếm nhẩm trong đầu, không biết lần thất bại này là thứ bao nhiêu rồi. Cô vẫn cứ bước và thở dài thườn thượt, một tràng khói cũng tuôn ra từ đôi môi hồng đó. Bước chân cô độc trên tuyết vẫn bước, cô cần về nhà ngay, đơn giản vì cô đang rất mệt. Trên con đường lộ, những chiếc xe vẫn cứ chạy với tốc độ ổn định, bình thản lướt qua cô.



    Trời cũng tối dần, làn xe chạy cũng thưa thớt, chân cô đã bắt đầu mỏi nhừ vì đi bộ. Sáng nay đã định chạy xe đạp, vậy mà chiếc xe lại hỏng bánh. Cô đành phải đi xe buýt. Nhưng vì đi quá vội mà trong túi cô giờ đây chỉ có mấy đồng bạc lẻ, chỉ đủ lượt đi, không đủ lượt về. Thật không biết, sao lại xui như vậy. Cô ngao ngán và lại tiếp tục thở dài.



    Chợt…















    Kkkkkkkkkkkkkkéttttt….



    Bốn bánh xe và mặt đường, ma sát vào nhau tạo thành một âm thanh thật chói tai. Cô ngẩng đầu theo phản xạ, và cô thấy chiếc xe hơi đen sang trọng trước mặt. Chắc vì mặt đường trơn trượt mà nó bị lệch bánh. Người chủ xe nhanh chóng bước ra khỏi và cô có thể thấy vẻ lúng túng trên mặt người đó. Và sau đó, cô thấy anh ta hối hả trở vào xe và chạy mất hút. Cô cũng chẳng để ý là bao và vẫn tiếp tục bước. Và khi cô đi ngang chỗ chiếc xe vừa nãy bị lệch bánh, cô thấy 1 vật thể lạ đang nằm trên mặt đường. Cô nheo mắt và nhướn cổ xa một chút để có thể biết rõ hơn.



    Há hốc mồm và mắt mở to. Đó là việc cô làm khi cô đã xác định được vật thể lạ đang nằm trên đường.



    Cô gái nằm, không nhúc nhích, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi môi tái đi vì lạnh, và cô thấy vệt máu trên trán cô ta. Cô chạy ngay đến bên cạnh và rụt rè đưa ngón tay vào mũi cô gái. Hơi thở yếu ớt phả ra truyền đến ngón tay khiến cô xác định được là cô ấy vẫn còn sống. Nhưng máu, cô thấy máu từ đầu cô gái chảy nhiều quá. Cô hơi hoảng một chút nhưng cô vội trấn tĩnh lại. Không nghĩ ngợi gì nhiều, cô lập tức gọi xe cấp cứu đến.











    Hơn 10’ sau, cô đã đến được bệnh viện gần nhất. Các bác sĩ và y tá cũng nhanh chóng hối hả chạy đến nhận ca cấp cứu mới. Cô lo lắng khi thấy sắc mặt cô gái ngày càng nhợt nhạt hơn. Cô vô thức đi theo kề bên chiếc giường đẩy vào bên trong cho đến khi y tá giữ cô lại thì cô mới dừng lại.









    -Cô ấy không sao chứ bác sĩ ?



    Cô hỏi khi băng ca được đẩy ra. Vị bác sĩ nhìn cô, thở phào rồi nói:



    -Ổn rồi, cô ấy chỉ gãy tay và chấn thương nhẹ ở đầu thôi. Sau khi tỉnh lại, tôi sẽ cho làm một số kiểm tra khác nữa. Cô là người thân của cô ấy ư ?



    Bác sĩ hỏi, cô mới giật mình. Cô chỉ là người đi đường, thấy người bị nạn nên giúp, cô nhớ rằng khi cô đưa cô gái đến đây, cô chẳng thấy thứ gì cô ấy mang theo cả. Thế thì làm sao bây giờ ?



    Cô liếm môi, đánh nước bọt xuống cuống họng một cái ực, rồi nói:



    -Tôi không phải người thân của cô ấy. Tôi chỉ đi ngang qua và giúp thôi.



    Ông bác sĩ sau ca cấp cứu cũng mệt mỏi thở dài:



    -Chúng tôi phải làm thủ tục nhập viện. Cô mau làm cho cô ấy đi. Tôi sẽ trở lại sau.



    Ông nói rồi quay bước đi. Cô vẫn còn phân vân chẳng biết làm sao. Đoạn, cô quay trở về phòng bệnh thì cô y tá gần đó khều nhẹ vai cô:



    -Xin lỗi, cô là người thân của cô ấy phải không ? Đây là đồ tư nhân của cô ấy, tôi trả lại, vì khi nãy cấp cứu nên không thể có nó được.



    Cô y tá vừa nói vừa đưa ra một vật. Đó là sợi dây chuyền bằng bạc ánh kim. Cô đón lấy và nhẹ cúi đầu tỏ ý cám ơn. Rồi cô bước nhanh vào phòng bệnh.



    Cô gái kia nằm trên giường bệnh, trắng toát. Cánh tay thì bó bột, đôi mắt nhắm nghiền, dải băng trắng quấn quanh trán và nhịp thở đều đặn lên xuống nơi lồng ngực. Cô nhìn cô gái rồi thở dài. Trời cũng đã quá khuya rồi. Cô cũng chẳng buồn về nhà làm gì nữa. Thôi thì ở đây vậy. Nghĩ xong, cô gục mặt trên giường và ngủ, mặc cho mùi thuốc sát trùng xộc lên mũi, khó chịu.






    *********















    Cô vẫn ngon giấc trong cơn say, không hề hay biết cô gái đã thức trước đó 5’.



    Cô gái tỉnh dậy, dáo dác nhìn quanh, rồi ánh mắt cô dừng lại con người đang ngủ ngon lành bên cạnh. Cô nhíu mày, rồi cúi người, với tay ra trước lay nhẹ.



    Cái lay nhẹ ấy vậy mà lại đánh thức được cô. Cô từ từ mở mắt. Quay qua quay lại chiếc cổ đáng thương đang mỏi nhừ vì ngủ trong tư thế không mấy thoải mái. Uể oải vươn vai và ngáp một hơi rõ dài, để rồi đỏ mặt khi thấy có một người đang nhìn mình.



    -Cô..cô tỉnh rồi hả ? – Cô nói, giọng ngượng ngượng



    [Au’pov: Nhìn thì biết mà chị.]



    -Cô có cảm thấy không khoẻ ở đâu không ?



    Cô gái lặng, không đáp, cứ nhìn trân trân khiến cô hơi lo lắng. Và rồi, cô ấy cũng cất tiếng:



    -Cô quen tôi ư ? Sao tôi lại ở đây ?



    -Cô bị tai nạn giao thông, tôi đã đưa cô đến đây để cứu chữa. Cô đưa tôi số điện thoại gia đình, tôi sẽ liên lạc với họ ngay bây giờ.



    Với câu hỏi vừa rồi của cô gái kia, thì nó rất đỗi bình thường khiến cô không nghĩ gì nhiều. Nhưng rồi cô bỗng thấy cô gái nghệt mặt, nhìn cô, nhíu mày nói:



    -Tai nạn ? Khi nào vậy ? Sao tôi không nhớ ? Và tôi là ai ?



    Cô gái tóc nâu nói bình thản, nhưng trong ánh mắt lộ chút hoảng hốt. Cô cũng vậy, cô nghĩ nhanh trong đầu: “ Ôi, Chúa ơi! Đừng nói với con là cô ấy bị mất trí nhớ chứ ?”


















    -Có lẽ vụ tai nạn đã lấy đi ký ức của cô ấy, khiến cô ấy không còn nhớ gì nữa. Nhưng theo tôi kết luận, chỉ là mất trí nhớ tạm thời thôi.



    Đó là lời chẩn đoán của bác sĩ khi ông đến xem xét. Vậy là cô đoán đúng. Cô gái kia bị mất trí nhớ. Thế thì tiêu! Cô phải làm cách gì để tìm được người nhà cô ấy đây ? Cô quay về phòng bệnh và thấy cô ấy vẫn ngồi trên giường. Khi cánh cửa phòng vừa mở, cô gái đó đã hướng ánh mắt về phía cô, ánh mắt như trông đợi một điều gì đó từ cô.

















    -Cô tên gì vậy ?



    Cô gái đó hỏi, cô ngước mặt nhìn và cũng trả lời:



    -Taeyeon – Kim Taeyeon.



    Đoạn, Taeyeon nhìn lấy cô gái kia, và e dè hỏi lại:



    -Cô… nhớ tên mình chứ ?



    Cô gái kia lắc đầu ngay lập tức. Taeyeon thở dài, giờ thì sao đây, cô cũng chẳng biết nữa. Cô đút hai tay vào túi áo khoác đang vận. Bỗng bàn tay cô khẽ chạm vào một vật gì đó. Tò mò, cô nhanh tay kéo vật đó khỏi. Ra là sợi dây chuyền mà y tá đưa cô đêm qua. Cô nhanh chóng đưa nó đến cho cô gái ấy.



    -Cái này của cô này, nhìn nó xem, không chừng cô sẽ nhớ đôi chút đấy.



    Cô gái kia cầm lấy. Sợ dây chuyền ánh bạc, đẹp cực. Mặt dây là hình ánh trăng khuyết. Chợt, … hình như có gì đó thoáng qua tâm trí cô.










    “Anh đeo vào cho em nhé ?”



    “Uhm, nó đẹp quá anh àh.”



    “Hì, nhưng nó thua cả đôi mắt cười của em đấy.”



    “Anh chỉ giỏi nịnh.”








    Và rồi cơn đau khẽ lướt qua hai vầng thái dương, khiến cô nhanh chóng giơ tay lên ôm lấy. Taeyeon cũng hướng mắt tới cô, lo lắng khi thấy biểu hiện lạ vừa rồi, cô đến gần, khẽ khàng hỏi:



    -Cô không sao chứ ? Cô nhớ gì phải không ?



    Thật ra cô chẳng nhớ gì cả, và cả sợi dây chuyền này, thật quá xa lạ. Tất cả đối với cô, sao mà mơ nhạt quá.



    -Không, tôi..tôi không nhớ gì hết. Đầu tôi đau quá.



    -Cô không sao chứ ? Tôi đi gọi bác sĩ.



    Vừa định quay đi thì bàn tay cô gái đã nắm lấy khuỷu tay Taeyeon.



    -Đừng đi, đừng bỏ tôi một mình.



    Cô gái nói, đầy khẩn khoản, Taeyeon có thể thấy nó qua đôi mắt nâu đang sắp khóc kia. Trong tâm trí của cô gái, quả thật cô không biết mình đang làm gì nữa. Chỉ đơn giản là muốn có ai đó ở bên. Cái nắm tay vẫn siết chặt, khiến Taeyeon phải cất tiếng trấn an:



    -Được rồi, được rồi. Bình tĩnh nào. Tôi sẽ không đi đâu cả. Được chứ ?



    Và rồi cái nắm từ từ thả lỏng. Taeyeon kéo chiếc ghế và ngồi xuống bên cạnh.



    -Cô thật sự không nhớ gì sao ?



    Cô gái nhìn và đáp:



    -Tôi không nhớ, Taeyeon àh. Tôi đau lắm.



    Cô nói và chỉ vào đầu mình. Taeyeon liền đặt tay lên đỉnh đầu cô gái và xoa bóp nhẹ. Vừa xoa, cô vừa nói:



    -Đỡ hơn chứ, có còn đau không ?



    Cô gái kia nhìn cô và mỉm cười, đôi mắt cô ấy giờ đây cong lên, vẽ nên một hình trăng khuyết trong thật xinh. Taeyeon bỗng ngừng tay khi thấy nụ cười và cả mắt cười đó nữa. Nó thật sự làm tim cô đập nhanh hơn so với bình thường. Cô không nghĩ trên đời này lại có một cô gái có đôi mắt cười đẹp đến vậy.



    Thấy Taeyeon có vẻ bần thần, cô gái kia lay nhẹ tay cô. Và rồi Taeyeon chợt giật mình khi bây giờ đôi mắt ấy đang đối sát với mình.



    -Taeyeon sao vậy ?



    Khuôn mặt Taeyeon đỏ ửng cả lên, đỏ lan ra cả hai vành tai của cô nữa. Xấu hổ quá đấy. Cô vội xua tay bào:



    -Không..không có gì..à ..uhm..tôi đi làm thủ tục nhập viện cho cô.



    [Au’s pov: Đùa àh, Taeyeon, chị làm gì biết thông tin của cô gái đó mà đi làm thủ tục nhập viện cho người ta ? Hay là bị người ta hút hồn mất rồi…]



    Cô gái kia vẫn ngây ngô nghệt mặt, chẳng hiểu vì sao mặt Taeyeon lại đỏ thế kia. Nhưng rồi cô cũng chẳng hỏi gì thêm, chỉ dúi vào tay Taeyeon, đưa sợi dây chuyền đó.



    -Nó là của cô mà.



    -Cô giữ giúp tôi, được không ?



    -Uhm.



    Taeyeon đón lấy và rời khỏi. Hai ngón tay cô khẽ se lên hai mặt dây chuyền khi cô đang tên đường đến quầy làm thủ tục. Và cô có cảm giác thân dưới hơi gồ ghề một chút. Cầm nó lên, cô xem xét một cách cản thận. Một dòng chữ nhỏ, được khắc khá tinh vi.



    “For U – Tiffany”



    END Shot 1



    T.B.C
    Shot 2



    Part 1






    -Taeyeon ah, mình không có đồ để thay.



    Taeyeon đang dọn dẹp mớ hỗn độn trên bàn làm việc thì bỗng ngừng tay. Và rồi cô chợt nhớ:



    -À à, tớ quên mất, nếu cậu không chê thì mặc tạm đồ của mình nhé. Được không ?



    Tiffany gật đầu một cách không suy nghĩ. Nhận được sự đồng ý, Taeyeon liền đi tới tủ quần áo và lấy ra một bộ pyjama cho cô. Cô cầm lấy và bước vào nhà tắm.



    [Stop một chút, mọi người đang thắc mắc tại sao Tiffany ở nhà Taeyeon phải không ? Đã bao giờ nghe: “Giúp người thì giúp cho trót” chưa ? Ắt hẳn ai cũng nghe qua rồi nhỉ ? Vì lý do đó, Taeyeon đã đưa Tiffany về nhà mình và giúp cô ấy tìm lại người thân. Còn lý do sâu xa nào nữa thì au không biết àh nha.]



    Thở hắt một cái rồi Taeyeon quay lại việc làm đang còn dang dở. Dọn sang lọ cắm bút, cô phát hiện sợi dây chuyền mình treo trên chiếc đinh nhỏ kế bên. Bất giác cầm nó lên và ánh mắt cô lại hướng về hàng chữ đó.



    “Fot U - Tiffany”



    Taeyeon nghĩ nó là tên của cậu ấy. Cô cũng thấy tên này cũng dễ gọi, vả lại, cô gái cần có một cái tên để Taeyeon tiện xưng hô. Có sợi dây chuyền này, chắc rồi Taeyeon sẽ nhanh chóng giúp Tiffany nhanh thôi. Trăng khuyết ưh, àh, cô nhớ lại đôi mắt khi cười của Tiffany cũng tựa như vậy, tít lại, cong lên thành đường elip như trăng khuyết. Cô ngồi nhớ lại nụ cười và ánh mắt ấy, nó làm tim cô thật sự hẫng đi một nhịp. Và bây giờ thì tim cô đang đập nhanh này.



    “Mày đang suy nghĩ về điều gì thế Taeyeon ?’’



    Cô lắc đầu qua lại và khõ lên đầu mình mấy cái cùng những câu lầm bầm tự rủa mình.



    *Cạch*



    Tiếng cửa phòng tắm bật mở làm cô giật bắn mình. Tiffany bước ra khỏi phòng tắm và mỉm cười nhìn Taeyeon, cô ngồi cạnh Taeyeon:



    -Cậu đang làm gì vậy ?



    -Mình sắp xếp lại một số thứ thôi. – Cô nói mà giọng hơi lắp bắp một chút.



    Tiffany ngó sang nhìn Taeyeon dọn dẹp vừa lau tóc. Cánh tay bó bột rồi dùng 1 tay quả là khó khăn thật. Cô đang loay hoay thì Taeyeon đã nhanh chóng ngăn lại và cầm lấy chiếc khăn:



    -Để mình lau giúp cậu.



    Tiffany không ngại ngần gì, cô ngoan ngoãn ngồi yên đấy cho Taeyeon lau khô tóc mình. Còn Taeyeon thì cứ nghĩ trong đầu:



    “Taeyeon ah~, mày đang làm gì vậy ?”



    Vừa nghĩ vừa lau nên Taeyeon đã vô tình làm đau Tiffany mà không biết. Đến khi cô ấy la toáng lên thì Taeyeon mới sực tỉnh ra, thầm trách mình sao lại tệ như vậy, đang lau tóc cho người ta mà lại suy nghĩ mông lung thế kia. Taeyeon xin lỗi Tiffany rối rít, nhưng bỗng Taeyeon được biết thêm một điều, cô nàng này có vẻ rất mít ướt nhỉ. Đây này, đây này, mắt nhỏ giọt rồi. Taeyeon gãi gãi đầu không biết làm gì tiếp theo bèn nói:



    -Tớ xin lỗi. Cậu…cậu đừng khóc nữa. Àh, cậu đói rồi phải không ? Mình đi làm chút gì cậu ăn nhé ?



    Chẳng đợi Tiffany gật đầu, cô đã nhanh lao vào căn bếp nhỏ xíu trong căn hộ của mình. Cô mà có ở lại thêm chắc phải lúng túng lắm đây. Trong một loáng Taeyeon đã hoàn thành xong món cơm chiên kim chi với 1 miếng trứng chiên được đặt ở phía trên. Cô đẩy nhẹ phần cơm sang cho Tiffany và giục:



    -Ăn đi, để nguội mất ngon và cậu còn phải uống thuốc nữa đấy.



    Nói rồi cô tập trung vào phần ăn của mình nhưng được một lúc, khi tô cơm của cô nay đã vơi đi một nửa thì có vẻ như tô cơm của Tiffany mới chỉ được vài muỗng.



    -Sao thế ? Không hợp khẩu vị của cậu àh ?



    Chỉ thấy Tiffany khẽ lắc đầu, giơ cánh tay phải bị bó bột lên cùng chiếc môi đang bĩu xuống tỏ vẻ rất dễ thương khiến tim ai đó đập nhanh nay còn đập nhanh hơn.



    -Xem này, tớ không thuận tay trái.



    Lần này đến lượt Taeyeon đành bỏ dở phần ăn của mình và quay sang làm một công việc mới. Không nói thì mọi người cũng biết chứ gì ?



    Àh vâng, tình hình hiện tại là Taeyeon đang đút từng muỗng cơm cho Tiffany. Mà xem cũng ngộ, hà cớ gì đút người ta mà tay lại run rẩy, trán đầy mồ hôi thế kia hở Taeyeon unnie ? Chắc chỉ mỗi chủ nhân biết thôi.



    “Bình tĩnh, Taeyeon, mày chỉ là đút cô ấy ăn thôi mà. Sao lại run vậy hả ? …”



    Tiffany thì quả là ngây ngô, ăn từng muỗng Taeyeon đút cho một cách rất ngon lành.



    -Cậu nấu cơm ngon quá àh Taeyeon ơi.



    -Àh..vui..vui vì cậu th…ích..nó



    Taeyeon đột ngột cà lăm, nhưng trông thế mà dễ thương, điều đó khiến Tiffany phải bật cười khúc khích:



    -Mặt cậu đỏ lòm nhìn tức cười quá. Ha ha…



    Taeyeon chỉ cười gượng, rồi lại gãi gãi đầu.



    “Tớ đỏ mặt là tại vì cậu đó. Người gì đâu mà ngơ quá chừng.”



    Xem ra hôm nay Taeyeon độc thoại nội tâm khá nhiều nhỉ ? ^^







    Sau khi chén sạch phần cơm, thì phần tiếp theo còn khó hơn.



    Chào mừng các bạn đến với chương trình “Ép bé uống thuốc.”



    -Ngoan nào, uống thuốc mới hết chứ ? – Taeyeon năn nỉ hết lời.



    -Nhưng nó đắng lắm.



    Tiffany lắc đầu nguầy nguậy không chịu.



    -Uống lần này là hết thuốc để uống rồi, chỉ còn lần này thôi.



    -Hôm truớc, hôm qua cậu cũng nói y như thế…cậu nói dối.



    Èo! Taeyeon dụ khị người ta dở quá, chắc không có khiếu trong cái khoản này. Cô nhăn mặt nhìn mà tội quá chừng.



    -Không có đắng đâu, uống xong ngậm kẹo là hết đắng ngay ấy mà.



    Tiffany nhìn Taeyeon vẻ ngờ vực. Taeyeon thấy vậy thì lật đật đi tìm mấy viên kẹo mà mình vẫn thường ăn vặt, chìa trước mắt cho cô nàng xem mà đừng nghĩ mình nói suông. Tiffany e dè, rồi thì cũng cầm lấy mấy viên thuốc uống ừng ực. Vừa xong, cô đã nhanh lấy viên kẹo trên tay Taeyeon mà ngậm để làm dịu đi cơn đắng đang ngập tràn khoang miệng của mình. Taeyeon khẽ mỉm cười với tính cách quá ư là trẻ con mà cũng quá ư là dễ thương này.



    Khi mọi việc đã đâu vào đấy, Taeyeon và Tiffany cũng chuẩn bị đi ngủ khi trời đã tối hơn. Nhưng cô ở có một mình, lây đâu ra chăn, gối cho cô bé này nằm đây ? Và chẳng suy nghĩ thêm, cô trải tấm chăn lót và đưa hết chăn, gối của mình cho Tiffany năm hết. Còn cô thì kê chồng sách lên đầu và trải áo khoác xuống sàn mà ngủ.



    -Cậu hà tất phải nhường hết cho mình, tấm chăn này hai người đắp còn được mà, qua đây mà ngủ.



    Vâng, vâng khỏi cần phải suy luận, tình huống này quá là quen thuộc với độc giả rồi. Nhân vật chính ban đầu từ chối chỉ vì thấy ngượng nhưng sau đó mọi việc lại đâu vào đấy.



    Đấy, đấy..Nói có sai bào giờ, bằng chứng là Taeyeon và Tiffany đang nằm chung chăn chung gối rồi. Tiffany đã ngủ khì từ lâu, vậy mà hai con mắt Taeyeon cứ mở thao láo, tim thì sắp văng khỏi lồng ngực rồi.



    Quả là một đêm khó ngủ cho cô.





    *********












    Thời gian cứ trôi, Tiffany được Taeyeon chăm sóc rất tốt. Taeyeon cũng đã giúp cô ấy tìm người thân nhưng đến khi cánh tay Tiffany lành hẳn vẫn chưa thấy tin tức gì. Điều đó khiến Taeyeon lấy làm lạ.



    Nhưng vậy thì Taeyeon sẽ ở bên Tiffany được lâu. Có vẻ suy nghĩ của cô khá ích kỉ, nhưng biết làm sao được, vì cô yêu Tiffany mất rồi.



    Sau một thời gian, Tiffany đột nhiên muốn đi làm và cô đã nói với Taeyeon về ý định ấy. Bạn nghĩ sao, tất nhiên là Taeyeon không đồng ý rồi. Một mực từ chối thì cũng có lý do, Tiffany xinh đep thế kia, lại ngơ nữa, không khéo đi làm thì bị người ta bắt cóc mất thôi. Nhưng cái cách cô ấy năn nỉ Taeyeon thì quả taeyeon không cưỡng lại được. Mức máu khi ấy của Taeyeon dưới con số 0.



    Và cuối cùng thì Taeyeon cũng đồng ý. Và nơi làm chẳng đâu xa lạ - Quán coffee của Yuri – bạn thân của Taeyeon.



    -Yul, trông chừng cô ấy hộ tớ nha.



    Taeyeon nay đã tìm được một công việc mới, chụp ảnh cho một toà soạn, mức lương ổn định, đủ sống, không thừa cũng không thiếu. Đi làm rồi thì làm sao trông chừng bé ngơ này, nên tốt nhất, gởi cho đứa bạn này là cô yên tâm nhất.



    Yuri khoanh tay trước ngực gật gật đầu với lời dặn của Taeyeon.



    -Không sao đâu Tae, và có vẻ Sica của tớ và cô ấy rất hợp nhau.



    Taeyeon nhìn theo hướng chỉ tay của Yuri và cô thấy họ đang nói chuyện rất vui vẻ. Lại nụ cười của Tiffany, nó lại diễn ra trước mặt Taeyeon nữa kìa. Không biết đây là lần thứ bao nhiêu cô bị nụ cười ấy mê hoặc rồi, bất giác cô cũng cười theo, đúng chất kẻ si tình.



    -Sao bỗng nhiên cười ngây dại vậy ?



    Taeyeon giật mình trước lời nói của Yuri:



    -Ưhm..ah..không..không có gì hết.



    -Nhìn người ta dịu dàng quá, yêu rồi hả ?



    -Cậu nói tầm bậy gì vậy hả Yuri ?



    Yuri thấy Taeyeon xua tay, còn mặt thì đỏ như khỉ ăn ớt. Nhếch mép cười gian tà rồi lấy tay xoa xoa cằm, Yuri nói:



    -Tớ chẳng bao giờ nói sai đâu Tae àh, nhất là về lĩnh vực này.



    Chỉ thấy Taeyeon mặt cúi gầm, tay vân vê vạt áo và nói thì thầm, khá nhỏ, nhưng đủ Yuri nghe thấy:



    -Đừng nói cô ấy biết nha, tớ ngượng lắm.



    Yuri cười vang khắp quán rồi vô vào vai Taeyeon nói giọng chắc nịch:



    -Không nói sớm, sau này bị hẫng tay trên thì hối hận đó nha.



    -Tớ biết rồi nhưng đây không phải là lúc thích hợp.



    END SHOT 2 – PART 1



    T.B.C

    sellynu_sone(taelun)
    Trung tá
    Trung tá

    Posts : 774
    Money $ : 806
    Join Date : 06/10/2011
    Birthday : 09/05/1997
    Age : 19
    Sex : Nữ Taurus
    From : thế giới của sone

    Re: [fanfic] All I need is you

    Bài gửi by sellynu_sone(taelun) on Sun Nov 27, 2011 8:03 pm

    típ đi t/g hay we' mà ủng hộ bạn

    Dark Sky
    Đại tá
    Đại tá

    Posts : 1881
    Money $ : 2127
    Join Date : 30/08/2011
    Sex : Nữ

    Re: [fanfic] All I need is you

    Bài gửi by Dark Sky on Sun Nov 27, 2011 8:08 pm

    tem hay wa' :smile:

    tae_taeny
    Thượng tá
    Thượng tá

    Posts : 1456
    Money $ : 1149
    Join Date : 18/11/2011
    Birthday : 16/03/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Pisces
    From : Viet Nam

    Re: [fanfic] All I need is you

    Bài gửi by tae_taeny on Mon Nov 28, 2011 12:38 pm

    CHAP 3


    ********




    Hằng ngày Tiffany vẫn đều đặn đi làm ở quán coffee của Yuri, tất nhiên là dưới sự đưa rước rất rất ư là cẩn thận của Taeyeon. Lý do cũng dễ hiểu, người ta sợ mất người đẹp nên mới thế.



    -Phiền cậu quá Taeyeon ah~. Đi làm vui nhé, bye cậu.



    -Uhm, cậu cũng vậy nhe.



    Nói rồi họ chia tay nhau để đi làm công việc riêng của mình. Taeyeon nhìn dáng Tiffany nhảy chân sáo vào quán, cho đến khi cô nàng vào hẳn rồi mới an tâm. Bất chợt điện thoại rung nhẹ, cô lần tay lấy nó và mở ra xem.



    From Yul đen: “Đi đi, đứng đó choáng chỗ làm ăn của người ta, đứng dòm hoài, ở nhà nhìn chưa đã hả ?”



    Dứt mắt khỏi kí tự cuối cùng trên màn hình, cô nhanh liếc mắt tìm kiếm người đen thui đó. Chỉ thấy Yuri đứng ngay cửa kính của quán, hai tay xua xua cô, khuôn mặt giả vờ gầm gừ. Cô điên tiết giơ nắm đấm lên và rồi cũng chạy đi khi phát hiện ra sắp trễ giờ làm.




    *********




    Chiều hôm đó, vẫn như mọi ngày, chỉ khác một chút là hôm nay Taeyeon tan ca sớm một xíu, cô nhanh chóng đạp xe tới quán, trong lòng không khỏi vui vẻ vì sắp gặp lại Tiffany (thiếu hơi chắc luôn). Cô dựng nhanh chiếc xe đạp cũ kĩ ngoài quán, và vội đẩy cửa bước vào.



    -Cô gì ơi, cho tôi 1 cốc coffee với.



    Gì vậy, thằng nào đang đứng ở đấy thế. Taeyeon nhanh chân chạy lại, và chui tọt vào trong quầy luôn. Kéo Tiffany sang một bên, Taeyeon giáp mặt với người khách ấy và “nhẹ” giọng hỏi:



    -Quý khách cần gì ạ ?



    Vị khách đó quá đỗi bất ngờ khi tự dưng cô nàng lùn lùn này không biết từ đâu chui ra. Anh ta đang order đồ uống từ Tiffany cơ mà. Taeyeon thấy anh ta im im thì hỏi lại lần nữa:



    -Quý khách cần gì ạ ?



    -Tae, cậu làm gì vậy ? Tớ đang bán mà.



    Tiffany giận dỗi kéo tay Taeyeon ra chỗ khác để tiếp tục công việc của mình. Taeyeon tuy bực bội nhưng cũng tránh ra, ánh mắt cô ấy vẫn hướng về cậu thanh niên kia khiến cậu ấy lạnh cả sống lưng.



    -Cô Taeyeon nhìn gì mà chằm chằm vậy ?



    Cô giật mình bởi một tiếng nói khác, chất giọng trẻ con ấy là của nhóc Yoong đây mà. Nó nheo mắt nhìn theo hướng mà Taeyeon vừa nhìn, rồi nó nói, tỉnh queo:



    -Chú đó đó, hôm nào con cũng thấy tới.



    -Hả, thật không ? Ngày nào cũng tới àh ?



    Nó le lưỡi liếm cây kem trên tay gật gật đầu. Rồi đoạn, nó nói tiếp:



    -Chú ấy cứ lúc nào cũng xáp lại gần cô Fany không àh ?



    Taeyeon nổi điên, nhưng cô nén xuống. Hổng lẽ bây giờ phá sập tiệm, Yuri đánh cô chết. Tiffany sau khi bán cốc coffee cho cậu kia thì đến bên cô ngay sau đó.



    -Sao hôm nay cậu về sớm vậy ?



    Tiffany hỏi và lại khoe mắt cười. Taeyeon ngây người quên ngay mọi chuyện khi vừa nhìn thấy đôi mắt ấy. Cô mỉm cười lại và đáp:



    -Ừ, hôm nay làm xong sớm về sớm. Xong ca chiều rồi, chúng ta về thôi nào.



    Tiffany lại cười, rồi nhanh nhẹn tháo chiếc tạp dề ra. Khi mọi việc đã đâu vào đấy, Taeyeon đèo Tiffany quanh khắp phố khi thấy hãy còn sớm. Dừng lại một cửa tiệm tiện ích dọc đường, Taeyeon mua cho hai cây kem màu dâu mà Tiffany thích. Tiffany thích thú nếm kem, cả Taeyeon cũng thế. Họ dựng xe ở một công viên gần đó, cùng ăn kem và nói chuyện phiếm. Lâu lâu kem lại dính trên mép Tiffany, lúc ấy Taeyeon dịu dàng dùng tay quệt nó đi và nếm luôn phần dư đó. Làm xong rồi, cô mới thấy mình hơi kì kì, và có đỏ mặt đôi chút. Nhưng Tiffany tuyệt nhiên không hề biết điều đó.



    Cuộc sống của cô trôi nhẹ êm đềm cùng Tiffany. Cô thì ngày càng yêu Tiffany nhiều hơn ngày hôm qua, mỗi ngày như thế, có lẽ cô đã không chịu nổi rồi. Bây giờ thì cô đang có hai vé đi công viên ngày mai này, phải rủ Tiffany đi chơi và tỏ tình thôi.



    Này, đừng hỏi vì sao cô can đảm như thế nhé. Cũng đấu tranh tư tưởng dữ dội lắm đó. Bằng chứng là cây chổi lông gà quét bụi ở nhà trụi hết rồi. Cứ ngồi tự kỉ rứt từng cọng ra, miệng thì lầm bẩm: “Nói, không nói, nói, không nói,….”. Có mà chứng kiến thì tức cười lắm. Mà không tỏ tình thì có khi bị hẫng tay trên lúc nào không hay đó. Vì từ cái hôm mà Taeyeon biết vụ anh chàng ấy ngày nào cũng tới, thì điệp viên Cá sấu con lại báo cho cô biết Tiffany của cô lại có thêm mấy người theo đuổi nữa.




    *********




    -Quyết định rồi hả ?



    -Uhm, nhưng thấy run quá àh Yul. – Mặt taeyeon lo lắng.



    -Làm gì run ? – Yuri hỏi tỉnh bơ.



    Taeyeon ngao ngán thở dài, tự hỏi không biết hồi đó cô bạn này tỏ tình với Jessica có run hay không, mà bây giờ lại hỏi cô một câu rõ ngớ ngẩn như vậy. Đoạn Yuri khều tay và nói:



    -Này lùn, đi công viên thì nhất định không bỏ sót hai nơi nhá.



    -Hai nơi nào ? - Taeyeon nghệt mặt ra và hỏi.



    Yuri cười gian manh, ghé sát tai cô nói nhỏ: “Nhà ma và Đu quay.”




    *********




    Công viên.



    -Mệt không, ăn kem nhé Fany ?



    Tiffany mặt tươi cười hớn hở, thở hắt ra sau khi vừa chơi xong trò Roalling Coaster. Nghe đến kem, cô gái trẻ gật đầu liên hồi với sự thích thú. Taeyeon với tay béo nhẹ đôi gò má dễ thương đó rồi chạy đi.



    -Này, đừng để dính mép nữa nhé.



    Tiffany đón lấy. Taeyeon thì ngồi sát bên, trên tay cũng là cây Chocolate to đùng. Khi cây kem đã quá nửa, Taeyeon quay sang Tiffany và toan hỏi cô muốn chơi tiếp trò gì, thì cô chợt phì cười khi Tiffany lại vẫn để dính mép như mọi lần.



    -Vẫn dính mép này, cậu ăn như mèo vậy Fany. Lại đây tớ chùi cho.



    Tiffany ngoan ngoãn ngừng nếm kem và đưa mặt lại gần Taeyeon. Bỗng ánh mắt họ chạm nhau làm Taeyeon cảm thấy bối rối và ngượng ngùng vô cùng. Mặt cô đỏ lên ngay tức khắc. Vội lùi ra sau, cô lấy tay quạt cho đỡ nóng nhưng xem ra chẳng có ích gì. Tiffany thì vẫn thế, dấu chấm hỏi to đùng ngự trị trên khuôn mặt vì chẳng biết chuyện gì đang xảy ra.



    -Đi chơi tiếp đi.



    Cô quay sang kéo Tiffany đi ngay. À mà định đi đâu quên mất tiêu rồi nhỉ ?



    Đúng rồi, nhà ma.



    ---------



    U..~uuu~……




    -Ghê quá, tớ không vào đâu.



    Tiffany sợ sệt núp sau lưng Taeyeon khi vừa nghe xong khúc nhạc rùng rợn từ trong đó phát ra. Trong đó là nhà ma đó.



    -Chỉ là nhà ma giả thôi mà. Đi đi, vui lắm.



    *Nắm tay kéo đi*



    Nhưng chỉ thấy Tiffany…



    *Ghì chặt chân*



    *Lắc lắc đầu*



    *Mặt mếu*



    Taeyeon phải bắt Tiffany đi cho bằng được thì cô mới chịu đó nha. Vì bỗng dưng cô nhớ tới lời Yuri nói hôm đó.












    **Flashback**



    -Hả, vô hai chỗ đó làm gì ?



    Yuri khõ nhẹ đỉnh đầu taeyeon một cái và nhăn mặt nói:



    -Khờ quá, vô nhà ma là cậu sẽ được Fany ôm tới chết luôn đó. He he..



    Yuri cười ma mãnh nhìn Taeyeon, chỉ thấy cô từ từ nghiệm ra và cũng cười gian xảo theo. Hai đứa cười hề hề như tên ngố mà mặt gian không tả nổi.



    -Hồi đó, Jessica ôm tớ đến nỗi, tớ chỉ muốn ở trong đó thôi đó. He he he. Còn Đu quay ấy, chuẩn bị cho kĩ vào màn tỏ tình của cậu đi nhé.




    **End Flashback**












    Vậy đó…



    Tình hình là Taeyeon đang sắp khan họng vì nãy giờ năn nỉ muốn gãy cả lưỡi mà Tiffany vẫn cứ lắc đầu không chịu.



    -Không, không, tớ không đi đâu. Sợ lắm.



    -Vào một lần thôi. Tớ sẽ mua kem cậu ăn.



    Gì vậy Taeyeon, người ta cũng lớn rồi chứ có phải là con nít đâu mà dụ khị kiểu này.Tiffany mím môi, nhăn mặt, lắc đầu lia lịa.



    -Không thích kem nữa. Không vào, không vào đâu.



    -Vậy tớ sẽ mua con Totoro màu hồng bự chảng mà cậu thấy hôm qua mà.



    Ế, đó chẳng phải Tiffany’s Favorite Animal sao ^^. Tiffany nhìn Taeyeon đầy vẻ lưỡng lự. Cô không muốn vào đó, mà cô cũng thích Totoro. Otoke~ ?



    -Cậu hứa…hứa đó nha.



    Tiffany sợ sệt nói, còn Taeyeon thì cười ngoác cả quai hàm.




    *********




    -Đi sát vào tớ, sẽ không sao đâu.



    Họ tiến vào trong ngôi nhà, nhưng chưa gì, thì Tiffany đã bị ma hù rồi. Và mọi người biết đấy, tiếng thét của Tiffany thế nào mà hả ? Và dĩ nhiên Tiffany sợ quá, bèn ôm Taeyeon cứng ngắc.



    Uầy, khỏi nói, Taeyeon đang ăn tiệc trong bụng đây nè, Sướng rên cả người. Nhưng nghĩ đi thì cũng phải nghĩ lại, lỗ tai cô sắp thủng tới nơi rồi. Thôi ra lẹ lẹ, cô không muốn bị lãng tai sớm. ^^



    *********



    -Này, cậu đã hứa thì phải giữ lời đó nha.



    -Hả, hứa gì ?



    -Con Totoro màu hồng.



    -Ờ ờ, tớ nhớ mà, tớ sẽ mua. Hì hì…



    Trời cũng tối dần, nắng chiều tắt ngấm chuẩn bị nhường chỗ cho màn đêm chuẩn bị buông xuống. Taeyeon và Tiffany rảo bước dạo quanh bờ hồ khi dường như họ đã chơi gần hết trò chơi ở đây. Chợt Tiffany reo lên:



    -Taeyeon, đu quay kìa. Mình chơi nghen ?



    Ôh, trúng ý Taeyeon quá còn gì. He he he.. Không cần Tiffany nói gì thêm, Taeyeon đã nhanh đến quầy và mua 2 vé. Và thật là đúng ý Tiffany, khoang màu hồng cơ đấy.



    Khoang của hai người từ từ chuyển động khi nhân viện bắt đầu cài chốt cửa lại.



    -Wow! Nhìn này Tae ơi, đẹp quá đi mất.



    Khi khoang lên cao một chút, họ đã có thể thấy được toàn cảnh công viên đang lung linh trong sắc đèn rực rỡ nhiều màu. Taeyeon vô cùng thích thú khi nhìn thấy Tiffany vui vẻ thế này. Bởi trông mấy lúc này, nhìn cô ấy thật là dễ thương hết sức. Đôi mắt híp lại trông như trăng khuyết vậy đó.



    -Cái đó mà đẹp gì ? Nhìn cậu còn đẹp hơn đó Fany ah~



    Tiffany lại cười một phát sau lời khen vừa rồi của Taeyeon, hai má đỏ hây hây khiến người ta cứ muốn hôn vào đó thôi.



    -Tae kì quá..ngắm cảnh đi.



    -Ơ, đi đu quay đâu nhất thiết phải ngắm cảnh.



    Taeyeon giở mặt gian tà, nói lớn. Tiffany lại một lần nữa nghệt mặt khi nghe Taeyeon nói vậy, cô hỏi:



    -Chứ không ngắm cảnh thì làm gì, cảnh đẹp thế kia.



    Taeyeon tiến sát đến và đáp:



    -Tớ nói cậu biết nghen.



    Tiffany gật đầu ngay lập tức, nhưng sau đó liền đỏ mặt tía tai khi cảm nhận được cái chạm nhẹ vành môi của Taeyeon trên gò má của mình.



    Chà! Bạo gớm, nhưng sao tim đập nhanh quá vậy ?



    Taeyeon rời ra và nhìn Tiffany, khuôn mặt của cô cũng đỏ bừng như Tiffany vậy. Hai người chợt im lặng, Taeyeon cảm thấy bối rối quá chừng nhưng lát sau, cô cũng lên tiếng, câu này dốc hết lòng can đảm mới nói ra được đấy:



    -Tiffany, mình..yêu cậu.



    Tiffany ngượng nghịu sau lời tỏ tình vừa rồi của Taeyeon. Nhưng thoáng qua, lại thấy mép môi cô khẽ nhếch lên hạnh phúc. Taeyeon thì khỏi bàn, sắp xỉu tới nơi rồi, khuôn mặt đỏ thế kia, người khác nhìn vào, chắc lại tưởng cô có quan hệ với người da đỏ. Tiffany hai tay mân mê lấy vạt áo một cách vụng về. Taeyeon đánh bạo tiến sát hơn và đặt một nụ hôn vào đôi môi hồng đang hé mở đó.



    Không thấy Tiffany chống trả, mà một tay lên vai, tay còn lại ôm nhẹ vòng eo của cô mà thôi. Taeyeon hạnh phúc đẩy sâu nụ hôn với cảm giác khoan khoái căng tràn lồng ngực.



    Công viên hôm đó lại đột ngột bắn pháo hoa. Tiếng pháo hoa kêu bùm bụp càng khiến cho hai con tim đó đập từng hồi rộn rã vì hạnh phúc.






    ***








    Đâu đó quanh khu vựa trò chơi đu quay.



    -Hôn rồi kìa Yul.



    -Đâu đâu, Yul xem với.



    À há, hai vợ chồng nhiều chuyện đi theo Taeyeon và Tiffany mới ghê chứ. Yuri đón lấy ống nhòm từ tay Jessica và kê lên xem. Cái miệng cười rộng ngoác khi nhìn thấy khung cảnh ấy.



    -Chúc mừng cậu thoát khỏi cuộc sống độc thân, Tae lùn.



    End Part 2

    tae_taeny
    Thượng tá
    Thượng tá

    Posts : 1456
    Money $ : 1149
    Join Date : 18/11/2011
    Birthday : 16/03/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Pisces
    From : Viet Nam

    Re: [fanfic] All I need is you

    Bài gửi by tae_taeny on Mon Nov 28, 2011 5:58 pm

    Chap 4





    *Reng…* *Reng…*….~ ~ ~



    Taeyeon đưa tay mò mẫm tìm chiếc điện thoại, khi bây giờ nó đang báo thức inh ỏi khắp nhà. Vội tắt nó đi, cô quẳng nó sang một bên và ngáp dài. Và khẽ nhìn sang bên, nơi người yêu đang gối đầu vào tay nằm sát cô.



    -Dậy nào, Fany ah~…



    Taeyeon nhẹ cúi mặt đánh thức người yêu bé bỏng của mình. Nhìn dáng cô ấy ngủ kìa. Môi hơi chu chu ra đáng yêu quá nha, đầu thì gối lên tay Taeyeon và rút sát vào hơn khi Taeyeon đá phăng chiếc chăn ra. Từng giọt nắng ấm cố luồn lách qua kẽ hở khung cửa sổ chạy đến chỗ Tiffany, chúng nhảy nhót trên khuôn mặt thiên thần ấy như cố đánh thức cô dậy vậy.



    Nhưng có lẽ chả ăn nhằm gì mấy vì Tiffany cứ nằm im thin thít thế kia. Aigoo, Taeyeon biết mình phải làm gì tiếp theo rồi đó. Hì hì..



    Nhẹ vén mái tóc Tiffany qua vành tai, cô cúi sát hơn và hôn vào chiếc má hồng hồng, mát lạnh của buổi sớm đó. Hôn xong, cô liền nghía sang chiếc tai và thổi phù phù vào nó làm cho chính chủ nhân của nó cứ phải liên tục khúc khích cười vì nhột.



    -Ha ha ha…Đừng thổi nữa Tae…ha ha..em nhột mà…



    Thế mà Taeyeon vẫn cứ làm. Lúc sau, vì chịu hết nổi, cô đẩy người Taeyeon sang một bên và ngồi hẳn dậy. Hài lòng với cách đánh thức của mình, Taeyeon cũng ngồi dậy và mỉm cười toe toét. Cô xích lại gần và béo vào hai má của người đang ngáp một cách rất thoải mái kia:



    -Tỉnh ngủ và nhanh nào, không thì chúng ta sẽ trễ đó. Tae sẽ nấu bữa sáng cho em.



    Lấy một tay dụi mắt một cách dễ thương, Tiffany cười tươi và nhẹ gật đầu. Trước khi Taeyeon đứng lên thì Tiffany đã nhanh quàng tay qua cổ Taeyeon mà ghì xuống. Cười một cách tinh ranh, cô nói:



    -Ẵm em đi. Hì hì…



    Hết cách, Taeyeon đành bế thốc Tiffany vào nhà tắm và làm luôn việc đánh răng rửa mặt cho cô nàng. Khi đã xong xuôi, Taeyeon lách người và toan vào bếp chuẩn bị bữa sáng thì Tiffany túm lấy vạt áo cô. Taeyeon nhẹ xoay mặt lại thì thấy Tiffany đưa một ngón tay chỉ lên môi mình:



    -Tae quên cái này nè.



    Biết ý, cô xoay hẳn người lại và cả hai trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào. Đã là ba tháng kể từ khi cô nói yêu Tiffany, nên những việc này đối với họ quá đỗi bình thường. Dứt khỏi nụ hôn, họ nhìn vào mắt người đối diện và mỉm cười hạnh phúc.



    Buổi sáng đối với họ là vậy đó.



    Sweet không ???








    Chỉnh sửa lại mái tóc Tiffany, Taeyeon hôn lên trán Tiffany một lần nữa trước khi thả tay để cô ấy bước vào quán Coffee của Yuri.



    -Tae sẽ trễ làm đó.



    -Hì hì…Không sao đâu mà.



    Taeyeon cười chào tạm biệt, miệng cười rộng trông sao mà dorky thế ? Trước khi Tiffany quay lưng bước vào thì cô ấy cũng không quên hôn vào má Taeyeon một cái và bẹo yêu nó.



    -Em đi nha~



    Aigoo, xa nhau có chút xíu mà quyến luyến dữ vậy ? Nấn ná hơi bị lâu đó nha. Cho nên hôm đó, Taeyeon được dịp đua xe đạp buổi sớm khi phát hiện đã trễ giờ.











    -Cô Fany vô trễ nha.



    Nhóc Yoong ở đâu nhảy ra làm Tiffany giật mình. Jessica phải bước tới bế thốc nó để nó thôi đừng làm trò ranh quậy phá Tiffany. Yuri đứng bên cạnh xoa đầu nhóc Yoong rồi lên tiếng:



    -Coi bộ hai người hạnh phúc quá hén. Hì hì…



    Tiffany bẽn lẽn cười, nhưng quả thật cô hạnh phúc mà. Có một người yêu cô hết mực thế kia. Yuri thấy vậy lại tiếp tục trêu:



    -Chừng nào đám cưới đây ?



    Tiffany đỏ mặt trước câu hỏi đó của Yuri, chỉ là cô đang tận hưởng tình yêu của Taeyeon một cách say đắm nên cô chưa từng nghĩ tới mức đó thôi. Đoạn, Yuri khều nhẹ tay cô và đưa một phong thư trắng ra:



    -Lương của cậu đó Fany.



    Xém nữa thì quên mất, Tiffany phải nhận lương tháng này để chuẩn bị một thứ cho Taeyeon đó. Muốn biết cô ấy chuẩn bị cái gì thì…xem nhé..^^









    **Flashback**



    -Tae đi siêu thị chút xíu, nấu món em thích nhé. Em dọn dùm Tae cái bàn nha.



    Dứt lời, Taeyeon hôn cái chóc vào vầng trán cao cao ấy và đi mất. Tiffany cười mỉm, đưa tay vô thức sờ vào trán mình để cảm nhận hơi ấm của nụ hôn còn vương trên ấy.



    Mỉm cười, cô xoay người tiến về chiếc bàn phải nói là vô cùng bừa bộn của Taeyeon và bắt đầu công việc. Cô nhanh tay dọn những thứ không cần thiết, nói thẳng ra là rác đó. Cô nghĩ sao mà Taeyeon hảo ngọt quá vậy, giấy gói kẹo vương vãi trên bàn, đầy nhóc.



    *Bộp*



    Cuốn sổ tay bọc da rớt xuống sàn gỗ làm Tiffany giật mình. Mau chóng nhặt nó lên, nhưng vừa cầm lên thì giấy tờ kẹp trong ấy rơi rớt ra, làm cô hoảng một chút rồi vội cúi xuống ngay. Cô nhặt từng tờ giấy lên. Và mắt cô chợt khựng lại khi thấy phải một thứ.



    -Ah~, dễ thương quá àh…



    Mấy tấm hình hồi còn baby của Taeyeon đang được Tiffany xem một cách đầy phấn khởi. Cô ấy thích thú nhìn vào đứa bé mũm mĩm, da trắng như sữa cùng đôi mắt to tròn ấy. Có một tấm hình bị lật ngược lại, nhưng trước khi Tiffany xem hình thì cô đang đọc dòng chữ được viết nắn nót trên ấy.



    “Mừng Taengoo tròn 1 tuổi.
    9.3.1989 – 9.3.1990’’



    Cô nhìn vào dòng chữ cuối ấy rồi nhìn lên tấm lịch gần đấy.



    -Omo! Hôm nay đã là 1.3 rồi. Vậy là sắp tới sinh nhật Tae rồi, mình phải làm cái gì mới được.



    **End Flashback**




    Tiffany cầm phong thư trong tay và suy nghĩ là không biết nên tặng cho người yêu mình cái gì đây ? A ha, nghĩ ra rồi..nhưng khoan đã, cô không biết cách làm nó. Bèn quay sang Yuri – người đang pha coffee cho khách.



    -Yuri !



    -Hửm ?



    -Cậu chỉ mình cách làm bánh Gato được không ?



    Yuri xoay người trong khi hai tay đang lau vào chiếc tạp dề đeo ngang thắt lưng, Yuri với tay lấy một cốc nước uống rồi hỏi:



    -Tất nhiên là được rồi. Nếu cậu định tặng cho tên lùn ấy thì trúng ý hắn rồi đó. Hì~



    -Vậy…cậu giúp mình nhé.



    Yuri giơ tay ra hiệu Ok vui vẻ nhận lời.











    Thế là mỗi ngày, Tiffany đều bỏ ra một chút giờ nghỉ trưa học làm bánh với Yuri. Mặc dù Yuri khá vất vả vì Tiffany giống Jessica một điểm là nấu ăn dở tệ. Tội nghiệp nhất là nhóc Yoong. Nó cứ đứng đấy để mà mong hóng ăn bánh. Vậy mà…~_~



    Ngày thứ nhất: căn bếp loạn xà ngầu cả lên vì Tiffany vụng về làm đổ đồ dùng lung tung.



    Ngày thứ hai: có vẻ cô ấy làm tốt hơn rồi nhưng cô ấy sao có thể (cứ) lộn đường với bột ngọt được nhỉ ?



    Ngày thứ ba: Tiffany vẫn thế, lại lộn gia vị rồi. =.=’’¬¬



    Ngày thứ tư: Omo, thành công được một bước rồi. Giờ là thử đặt khay vào lò nhé. Nhưng mà…vì để quá giờ nên nó đen thui. Và bốc hương thơm “nồng nàn” khắp bếp.








    Tại nhà Taeny.



    Buổi tối trước ngày sinh nhật.



    -Tay em sao phồng rộp thế này Fany ?



    Tiffany vội rụt tay khi Taeyeon phát hiện ra bàn tay đỏ hồng vì bỏng. Hồi trưa vì quá nôn nóng mà cô ấy quên đeo cả bao tay mà cứ thế chạy tới lò viba mà hớn hở lấy khay bánh ra. Cho tới lúc biết thì tay cô đã đỏ lên vì sức nóng rồi.



    -Tae hỏi em, em làm gì mà bỏng đến mức này hả ?



    Taeyeon tức giận hỏi nhưng cô đang lo lắng chết đi được. Không lo lắng sao được, người ta là bảo bối của Taeyeon đó. Bảo bối mà bị trầy chút xíu đã thấy xót rồi chớ đừng nói là bỏng nặng thế này. Cô nhẹ nhàng bôi thuốc vào hai lòng bàn tay cho Tiffany và chốc chốc lại thổi vào đó:



    -Đau thì nói Tae đó.



    -Ưhm..không đau mà. Tae làm không đau gì hết.



    Tiffany cười hạnh phúc, được người mình yêu chăm sóc thế này không hạnh phúc sao được. Và cô đang rất náo nức khi ngày mai đã là ngày sinh nhật của Taeyeon rồi mà. Đoạn, cô ngước nhìn Taeyeon với đôi mắt cười đặc trưng và nói:



    -Tae ơi, ngày mai Tae đón em sớm nha~



    -Oh, quên nói với em là ngày mai Tae bận việc rồi, em nhờ Yuri chở về một hôm nhé.



    Xụ mặt buồn bã nhưng Tiffany cũng đành gật đầu đồng ý một cách miễn cưỡng:



    -Vậy Tae nhớ về sớm nha.



    -Được rồi nè, Tae hứa mà.



    Taeyeon trả lời và lại hôn nhẹ vào má cô.















    *********



    -Xong rồi đấy, cậu giỏi lắm Fany ah~



    Haiz, cuối cùng thì Tiffany cũng đã xong món quà ấy – chiếc bánh kem màu dâu phủ trọn tất cả. Tiffany thở dài, lấy tay quệt lấy vệt mồ hôi trên trán và cười.Cô đã rất vừa ý với món quà này, và cô nghĩ Taeyeon của cô cũng sẽ thích cho xem.



    Bây giờ cũng là chiều rồi và vừa tầm giờ về của Taeyeon. Tiffany mau mắn cởi bỏ chiếc tạp dề, cho chiếc bánh nằm ngay ngắn trong chiếc hộp cũng màu hồng nốt, và cô nhờ Yuri chở mình về khi Taeyeon hôm nay bận việc.



    Vừa đi vừa hát vu vơ thế kia, trong lòng Tiffany đang rất rất vui đó nha. Cô đang tưởng tượng đến khuôn mặt bất ngờ và vui sướng của Taeyeon lúc cô đưa chiếc bánh này cho cô ấy. Đang vui vẻ nhìn mông lung ngoài phố xá, Tiffany chợt giật mình khi vừa thấy dáng người thân thuôc đó. Cô nói với Yuri, giọng gấp rút:



    -Khoan đã, Yuri. Dừng lại đi.



    Yuri thắng chiếc xe lại theo lời của Tiffany.



    -Có chuyện gì vậy Fany ?



    -Đó chẳng phải là Tae sao ?



    Tiffany chỉ cho Yuri thấy người đang đứng với một ai đó, và cười rất vui trong tiệm kia. Yuri mở kính xe ra và nheo mắt lại nhìn. Trong đầu cô chợt nghĩ thầm:



    “Tae lùn, làm gì ở trong đó vậy. Còn đi với ai nữa đấy ? Chết cậu rồi.”



    Yuri vội nổ máy xe và nói với Tiffany rằng:



    -Không phải đâu, cậu nhìn nhầm đó, ta đi tiếp nào.



    Sao có thể nhầm được ? Đó chẳng phải là Taeyeon của cô sao ? Cô nhìn thấy rõ mồn một thế kia. Nhưng sao bên Taeyeon lại có một người con gái khác vậy nhỉ ? Ra chuyện Taeyeon bận là đi hẹn với người đó sao ? Nghĩ vậy Tiffany liền cúi mặt buồn bã. Taeyeon không còn yêu cô nữa à ?



    Nhìn qua gương chiếu hậu, Yuri có thể thấy đôi mắt ấy đang ươn ướt. Cô nhanh tay lấy điện thoại và nhắn tin cho Taeyeon, nhưng khi đã chạy về đến nhà thì vẫn chưa nhận được tin nhắn trả lời nào cả.



    “Lần này tiêu cậu thật rồi đó lùn àh.”














    T.B.C


    Teaser Chap 5


    -Em đang ở đâu vậy Fany ah ?


    End Teaser.

    sellynu_sone(taelun)
    Trung tá
    Trung tá

    Posts : 774
    Money $ : 806
    Join Date : 06/10/2011
    Birthday : 09/05/1997
    Age : 19
    Sex : Nữ Taurus
    From : thế giới của sone

    Re: [fanfic] All I need is you

    Bài gửi by sellynu_sone(taelun) on Mon Nov 28, 2011 9:08 pm

    hóng chết mất đang hay we' trời un thanks t/g 1 phát

    tae_taeny
    Thượng tá
    Thượng tá

    Posts : 1456
    Money $ : 1149
    Join Date : 18/11/2011
    Birthday : 16/03/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Pisces
    From : Viet Nam

    Re: [fanfic] All I need is you

    Bài gửi by tae_taeny on Thu Dec 15, 2011 11:01 pm

    Chap 5




    -Cậu ổn chứ Fany ? Có cần mình ở lại không ?



    Yuri lo lắng hỏi khi cô cảm giác là Tiffany sắp khóc đến nơi rồi. Nhưng Tiffany không thể để Yuri biết được, nên cô cố gắng nén xuống và đáp rằng:



    -Không cần đâu Yuri àh. Cậu về sớm kẻo Jessica và Cá sấu con lại trông đấy. Mình không sao đâu, cậu yên tâm.



    Thế là Yuri đành miễn cưỡng quay xe đi về và trong lúc đó cô đã không ngừng nhắn tin cho Taeyeon. Vậy mà không hiểu sao cô bạn lùn ấy lại không reply cho cô mới tức ấy chứ. Yuri nóng máu quẳng chiếc điện thoại vào chiếc ghế bên cạnh và phóng xe chạy về nhà.



    “Gọi cũng chả bắt máy. Fany có giận thì cũng đừng tìm tớ. Đồ lùn ngốc nghếch.”





    *********





    *Cạch..*




    Tiffany buồn bã mở cửa bước vào căn hộ. Đặt hộp bánh mà trước đó cô chăm chút từng chút một, cô ngồi phịch xuống nền nhà và bắt đầu khóc. Tại sao lại có chuyện như thế xảy ra với cô chứ ? Taeyeon đã làm gì trong ngày sinh nhật của mình và lại còn đi với ai cười nói rất vui vẻ nữa ? Chả lẽ cô hết yêu Tiffany rồi sao ?




    Nhưng rồi cô chợt giật mình khi tiếng chuông điện thoại của Taeyeon vang lên. Cô tiến đến chiếc bàn làm việc và thấy chiếc điện thoại ấy đang rung lên nhè nhẹ cùng tiếng nhạc chuông Super Mario. Có lẽ sáng nay vì đi vội mà Taeyeon bỏ quên. Lấy tay quệt đi hàng nước mắt, cô cầm nó lên và trông vào màn hình điện thoại. Có một tin nhắn vừa đến. Vì tò mò mà cô đã vào để xem. Là tin nhắn của Yuri.



    “Yah! Cậu đã ở đâu thế hả? Về nhà ngay, Fany đã về nhà và đang đợi cậu đó.”



    Và cả các tin nhắn trước đó nữa. Nhưng rồi ánh mắt cô đổ dồn vào Inbox của Taeyeon.



    “Nhớ cậu quá đi mất Taengoo. Tìm tớ có việc gì không ?”



    “Tớ muốn gặp cậu ngày mai được không ?”



    “Ok. Mình chờ cậu ngày mai đấy, nhớ nhé Taengoo ah~.”







    ...



    *********







    -Wow! Nó thật sự rất tuyệt đó Sunny àh.



    -Mình cũng thấy vậy đó. Hì hì..



    -À mà, tớ về trước đây. Tạm biệt cậu nha.



    -Uhm. Bye bye…



    Taeyeon rời khỏi, chào tạm biệt Sunny và trèo lên chiếc xe đạp rồi chạy đi. Cô đang tăng tốc lướt nhanh cùng gió để có thể mau mau về với bảo bối của cô. Trong lòng đang nhớ chết đi được đây này, muốn hôn vào đôi má phúng phính kia quá mà.



    Cất vội chiếc xe đạp vào, Taeyeon nhanh chân chạy lên bậc thang. Cô đưa tay vặn nắm cửa nhưng…



    *Lạch cạch..* *Lạch cạch..*



    -Oh! Fany chưa về hay sao mà cửa lại khoá thế này ?



    Taeyeon ngẩn người suy nghĩ. Sau đó cô mau chóng lục tìm chiếc chìa khoá nhà, tra nó vào ổ và hấp tấp đi vào. Căn phòng tối om, Taeyeon bắt đầu cảm thấy lo lắng khi không thấy bóng dáng Tiffany đâu. Bật mở hết các đèn, cô lục tìm quanh khắp nhưng tuyệt nhiên vẫn không thấy.



    Bước vào căn bếp nhỏ, cô chợt thấy chiếc hộp lạ ở đấy. Tò mò, cô mon men lại xem. Mở nó ra, cô hết sức bất ngờ khi thấy chiếc bánh sinh nhật được làm rất đẹp cùng một dòng chữ nhỏ trên mặt.


    “Happy Birthday
    Taeyeon ah~, sarang hae.~”




    Liếc nhìn tấm lịch, cô đập tay vào trán khi sực nhớ rằng hôm nay là sinh nhật của cô. Cô quýnh quáng tìm điện thoại và gọi ngay vào số Tiffany, nhưng đáp lại chỉ là tiếng tút dài vang vọng trong tai.



    Không đợi thêm một giây nào nữa, Taeyeon phóng nhanh ra ngoài mà quên cả khoá cửa. Lật đật lấy chiếc xe và lại lật đật chạy như bay đến quán coffee của Yuri, lòng Taeyeon bây giờ như lửa đốt, phải chi cô đã không bận ngày hôm nay để có thể rước Tiffany về nhà cẩn thận. Mặc cho những tiếng kèn vang lên nhức tai vì nhiều phen suýt bị đâm vào, Taeyeon vẫn lao đi.















    -Yul…mở cửa nhanh lên nào.. Trời ơi !!!



    Cô sốt ruột thúc giục Yuri trong khi ngón tay không ngừng nhấn vào chuông cửa thiếu điều nó muốn tan tành cả ra. Mặc cho bản thân đang rất mệt vì chạy quá sức nhưng cô cũng mặc kệ, vì điều cô quan tâm bây giờ chỉ có Tiffany của cô mà thôi. Yuri bực dọc, trong tay còn cầm cả cây muỗng đang ăn dở chạy ra mở cửa. Nhưng khi vừa thấy Taeyeon, Yuri càng bực tức hơn.



    -Yah! Đến đây làm cái gì ? Mau …



    -Nấm..nấm của tớ đâu..?



    Taeyeon hỏi vồ Yuri với giọng nói gấp rút đứt quãng. Yuri nhíu đôi mày nhìn Taeyeon khó hiểu. Chẳng phải cô đã đưa Tiffany về rồi sao ?



    -Khoan đã, tớ đã chở Fany về rồi mà.



    Taeyeon mở tròn mắt kinh ngạc, nếu Yuri đã chở Tiffany về thì cô ấy phải ở nhà chứ. Tại sao lại…?



    “Em đang ở đâu vậy Fany ah ?”



    Và không nói gì thêm, Taeyeon tức tốc trèo lên chiếc xe đạp. Rồi lại đua với gió tìm kiếm Tiffany khắp mọi nơi. Trời về tối thường lạnh, đã vậy còn đổ mưa. Mưa dần nặng hạt hơn mà Taeyeon vẫn kiên trì chạy đi tìm Tiffany. Cô đang rất lo. Cô như muốn điên lên khi tìm mãi mà chẳng thấy đâu. Tiffany không thể xảy ra chuyện gì được. Mặc cho bản thân đang run cầm cập vì lạnh và cả những giọt mưa bắn vào làm rát cả mặt, Taeyeon vẫn chạy ngược gió đi tìm.



    Khi chạy ngang qua công viên nhỏ mà cả hai thường hay đến vào những ngày Taeyeon tan ca sớm, thì bỗng dưng cô bắt gặp dáng người nhỏ nhắn quen thuộc trong chiếc áo khoác màu hồng, đang ngồi dưới mái hiên của trạm chờ xe bus. Thở phào nhẹ nhõm, cô nhấn chân đạp nhanh đến.



    -Tìm thấy em rồi.



    Tiếng mưa vẫn rơi lộp độp trên mái hiên, nghe muốn ù tai. Tifany ngồi buồn rầu nhìn mưa rơi một cách thẫn thờ, thì bỗng dưng bị tiếng nói khác làm cho chú ý. Vội nhìn lên thì đã thấy Taeyeon đang nhìn mình lo lắng pha chút mừng rỡ.



    -Sao lại ra đây ngồi ? Sao không ở nhà chờ Tae về ? Làm Tae lo lắm có biết không hả ?



    Tiffany nhìn thấy bộ dạng ướt sũng của Taeyeon cũng thấy xót. Ướt hơn chuột thế này, cảm là cái chắc. Cô toan lại gần trách móc nhưng chợt nhớ ra việc ban chiều thì dừng lại. Taeyeon vẫn chưa ngừng thở hổn hển, cô nắm lấy tay Tiffany và nói:



    -Về thôi nào ! Tae chở em về.



    Tiffany nhận thấy bàn tay Taeyeon lạnh cóng. Nhưng không thể vì vậy mà cô mềm lòng được, thế nên cô bèn vội gạt phăng ra và hét lớn:



    -Đi đi, Tae đi đi. Em không muốn thấy Tae nữa.



    Cánh tay bị gạt phăng, buông thỏng một cách hờ hững. Taeyeon vì tưởng do cô về trễ mà bảo bối đâm ra giận, bèn nói:



    -Tae xin lỗi vì đã về muộn. Ta về nhà nào, em đứng đây lâu sẽ cảm mất.



    Dứt lời, Taeyeon nắm lấy bàn tay mềm mại, nhỏ nhắn ấy lần nữa và kề lên môi hôn lấy nó. Tiffany sau ấy phản xạ nhanh, vội vàng rụt tay. Đôi mắt nâu ấy bây giờ đầy nước và lăn nhẹ xuống đôi má đang ửng hồng vì lạnh.



    -Tae đi với người ta đi. Tae hết yêu em rồi. Tae bỏ em đi với người ta, cho em ở nhà chờ Tae như thế đó. Làm cả bánh kem ngon thế chờ Tae về ăn cùng. Thế mà… Hức..hức..



    Ôi, Tiffany của cô đang ghen hay sao vậy ? Taeyeon thở dài, dùng tay đón lấy dòng nước mắt ấy. Mà khoan, không lẽ Tiffany thấy rồi ư ? Không khéo thì bể mất. Nuốt nước bọt một cái ực, Taeyeon tự trấn tĩnh bản thân. Bằng tất cả sự ân cần và nhẹ nhàng của mình, Taeyeon vòng tay ôm lấy Tiffany, nhưng vì sợ Tiffany ướt mà vòng tay ấy không được trọn vẹn. Taeyeon nói khẽ:



    -Ngốc ạh, Tae chỉ yêu một mình em thôi.



    Lắc lắc đầu liên tục, Tiffany mếu máo nói:



    -Tae nói dối. Tae hết yêu em rồi. Hồi chiều,..em thấy.. hết.. Tae đi với ai.. cười.. hức.. hức… với người ta..



    Taeyeon nhăn mặt, gãi gãi đầu.



    “Chết ! Cô ấy thấy hết rồi. Làm sao đây ? Lại hiểu lầm nữa chứ.”



    -Không phải đâu, Fany ah~. Không như em nghĩ đâu.



    -Em thấy rõ..thế mà…Tae còn chối nữa.



    Gãi đầu rồi lại gãi tai. Khéo mái tóc nâu của cô thành tổ quạ và lỗ tai đỏ lòm mất. Cô thật không biết nói sao nữa. Thôi thì:



    -Là Tae đi mua đồ cho em mà, Fany.



    -Ai mà thèm tin..tin ..chứ..hức hức..



    -Aishh…



    Taeyeon nhanh tay kéo Tiffany lên xe:



    -Đi ! Đi về. Tae sẽ cho em biết.



    Tiffany dù không chịu cũng phải muốn. Taeyeon tay nắm chặt tay lái mà cố sức đạp tới. May mà trời đã hết mưa, nếu không bảo bối sẽ ướt mất.











    Hấp tấp đẩy cánh cửa, Taeyeon lôi tuột Tiffany vào nhà. Cô dặn Tiffany hãy ở yên đấy. Và sau đó, Tiffany chỉ nghe tiếng sột soạt. Lát sau, Taeyeon trở ra và trên tay cầm một túi giấy. Taeyeon mò tay trong ấy và lấy ra một chiếc hộp nhỏ khác. Tiffany vẫn nheo mắt nhìn và theo dõi chuyện gì sẽ xảy ra kế tiếp.















    Taeyeon’s POV



    Hên quá, trời hết mưa rồi. Thế này thì bảo bối của mình sẽ không bị uớt. Tôi nhanh tay kéo em ngồi lên xe và đạp nhanh về nhà. Trước đó, tôi vẫn không quên nắm tay em vòng quanh eo tôi. Hey, mọi người đừng nghĩ thế chứ. Là tôi không muốn em ấy bị ngã khi tôi đang chạy nhanh hết tốc độ thôi.



    Về đến nhà, tôi lôi tuột em vào và dặn em đứng yên đấy. Sau đó, tôi nhanh đi tìm chiếc túi da, nơi đang chứa một vật rất quan trọng.



    Quái! Nó đâu mất rồi. A, a! Đây rồi.



    Trở ra với chiếc túi giấy trên tay. Nhìn khuôn mặt em kìa, chắc hẳn đang rất muốn biết đó là cái gì rồi đây. Nhẹ nhàng tiến đến bên em, tôi nhìn em với ánh mắt ấm ấp nhất, khẽ nói:



    -Tae đã định không nói vì chưa đến ngày. Nhưng nếu không nói, em sẽ nghi ngờ Tae không yêu em.



    Tôi lấy ra chiếc hộp nhỏ màu hồng nhạt. Mở nó ra trước mặt em, đôi nhẫn bạc trơn dần hiện ra. Tôi có thể thấy được sự ngạc nhiên đang ngập tràn trong đôi mắt nâu đó. Em ngỡ ngàng và nhìn lấy tôi. Tôi cười nhẹ và nói:



    -Tiffany, em đồng ý làm bạn gái Tae mãi mãi chứ ?



    Hai má em lập tức chuyển hồng, dễ thương quá. Và em quay mặt đi như không muốn để tôi trông thấy vẻ ngượng ngùng ấy. Chỉ thấy đau ở cánh tay khi em đánh nhẹ vào đấy và đáp:



    -Chẳng phải…em đang là bạn gái Tae sao ?



    Tôi cười nhẹ và khẽ gỡ lấy một chiếc nhẫn. Nâng bàn tay ấy lên, lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út. Tôi không thể giấu được sự vui mừng và một chút ngượng ngùng.



    -Tae xin lỗi em vì bắt em phải chờ như thế. Chiếc bánh nó đẹp lắm, Tae yêu em nhiều lắm.



    Em cười cùng với đôi má đỏ hây, và hai bàn tay mân ê lấy vạt áo.



    -Nhưng tại sao Tae lại mua nó vào ngay ngày hôm nay chứ hả ?



    Tôi ngượng ngùng, nhăn mặt, thôi thì..lỡ rồi đành nói luôn vậy.



    -Là Tae chuẩn bị cho ngày 14/3.



    Em nghệt mặt ra và ngây ngô hỏi:



    -Để làm gì ?



    Ôi trời! Cô bé của tôi ơi, sao lại ngây ngô thế. 14/3 (Valentine trắng) là ngày đáp lễ tình nhân đó. Hôm 14/2 chẳng phải em đã nhọc công đi tìm mua thanh Chocolate mà tôi thích hay sao ? Tôi cũng phải nên chuẩn bị cho em một ngày để đáp lễ lại em chứ ? Và còn thêm một lí do khác là tôi và em phải có một thứ gì gắn kết với nhau chứ. Nghĩ thế, tôi kéo em lại gần và giải thích cho em biết. Giải thích xong, em chỉ lườm:



    -Đi ngày nào không đi, đi vào ngày này chứ hả ? Đúng là đáng ghét thật mà. Làm em phải chờ nhiều thế kia. Còn tưởng Tae hết yêu em nữa..hức..hức…



    Aigoo, bảo bối ơi. Đừng khóc mà. Tôi kéo nhanh em vào lòng và hôn lên vầng trán cao cao ấy đáp:



    -Tae xin lỗi em. Đừng giận Tae nữa. Nha ?



    End Taeyeon’s POV



    -Tae xin lỗi em. Đừng giận Tae nữa. Nha ?



    Taeyeon nói rồi hôn thật nhanh vào đôi môi hồng đó. Bạn nghĩ sao ? Chứ Tiffany đã đồng ý rồi đó. Không tin thì nhìn xem, cô ấy đang đáp lại nụ hôn kìa ;)).



    -Đừng rời bỏ em nữa đấy, Tae ngốc.



    Ôm Tiffany thật chặt, Taeyeon đáp gỏn lọn:



    -Tae hứa. Tae yêu em quá.















    Ngoài cửa.



    -Em tự hỏi có phải chúng ta đang rất nhiều chuyện không Yul ?



    -Không đâu, là chúng ta đang lo lắng cho tên lùn ấy thôi. Nào có phải nhiều chuyện hả em ?



    Thưa hai người, như vậy dân gian gọi là nhiều chuyện rồi đó. hai người làm ơn đi về dùm đi.



    À vâng vâng, chả là Yulsic vì lo lắng cho đôi trẻ kia mà đã đến nhà Taeny mà xem xem mọi chuyện đang tới đâu rồi. Họ bước lên bậc thang, nhóc Yoong thì cũng lẽo đẽo theo sau =,=. Ôi! Nhà này nhiều chuyện quá đấy.



    -Xem ra tụi mình đến thừa rồi đấy em ơi. Nhìn kìa.



    Yuri nói khẽ và chỉ cho Jessica thấy chuyện gì đang xảy ra sau tấm kính cửa sổ đó. Và rồi bằng tất sự cẩn thận, họ chuồn thật êm ngay sau đó trước khi nhóc Yoong giở trí tò mò một cách đột ngột. Để lại không gian riêng cho cặp đôi đang trao nhau nụ hôn làm lành thật sâu đậm.



    Và chuyện gì xảy ra tiếp theo, chỉ có Trời mới biết. ;))



    T.B.C

    tae_taeny
    Thượng tá
    Thượng tá

    Posts : 1456
    Money $ : 1149
    Join Date : 18/11/2011
    Birthday : 16/03/1998
    Age : 18
    Sex : Nữ Pisces
    From : Viet Nam

    Re: [fanfic] All I need is you

    Bài gửi by tae_taeny on Fri Dec 16, 2011 12:44 pm

    chán quá cơ...nobody read.... :cry:

    i_LOVE_YOU_S2_S9
    Thiếu tá
    Thiếu tá

    Posts : 599
    Money $ : 710
    Join Date : 27/08/2011
    Birthday : 27/12/1999
    Age : 16
    Sex : Nữ Capricorn
    From : thế giới có 9 thiên thần

    Re: [fanfic] All I need is you

    Bài gửi by i_LOVE_YOU_S2_S9 on Fri Dec 16, 2011 1:00 pm

    có em đọc nè

    linhxyk_kute_nd98
    Thượng tá
    Thượng tá

    Posts : 1108
    Money $ : 1183
    Join Date : 18/04/2011
    Birthday : 30/06/1913
    Age : 103
    Sex : Nữ Cancer
    Occupation : sone
    From : nam dinh

    Re: [fanfic] All I need is you

    Bài gửi by linhxyk_kute_nd98 on Mon Jan 16, 2012 1:48 pm

    ủa?
    au có phải là au bên ssvn k?
    cười nhăn răng:

    TaeNy-0fLife
    Lính mới
    Lính mới

    Posts : 8
    Money $ : 8
    Join Date : 24/05/2012
    Birthday : 01/09/1991
    Age : 25
    Sex : Nữ Virgo
    From : HồChíMinh City

    Re: [fanfic] All I need is you

    Bài gửi by TaeNy-0fLife on Fri May 25, 2012 12:51 pm

    Hay thật đó em,ss rất thích đọc những fanfic cũa em viết.Tiếp tục em nhé,bạn ss đọc rất nhiều tại vì tụi nhok đó hk có trong 4rum nên hk comment cho e đc thôi

    Sponsored content

    Re: [fanfic] All I need is you

    Bài gửi by Sponsored content Today at 6:51 pm


      Hôm nay: Thu Dec 08, 2016 6:51 pm